Bạn trẻ - Giáo dục - Ơn gọi

Một ngày không thể quên

  • In trang này
  • Lượt xem: 5,140
  • Ngày đăng: 29/07/2021 09:19:24

MỘT NGÀY KHÔNG THỂ QUÊN

 

Con nguyện phục vụ các bệnh nhân bằng cả trái tim, mong Chúa xoa dịu nỗi đau nơi các bệnh nhân và giúp họ sớm hồi phục sức khỏe.

 

 

Reng...reng...reng... đồng hồ báo thức đã điểm, chúng tôi lên đường để ra tuyến đầu chống dịch đây!

 

Cảm giác ngày đầu đi làm vừa vui vừa hồi hộp. Các chị trong phòng cổ vũ: Cố lên các "chiến sĩ Áo trắng". Các chị còn nấu nước sả cho uống, dặn dò như mẹ dặn con trước khi đi xa: “Cẩn thận nha các em”. Ôi! Thật ấm lòng. Thế là các chiến sĩ Áo Trắng đã lên đường.

 

Vì là ngày đầu tiên đi làm, nên cái mặt “ngố” như người dưới tỉnh mới lên thành phố. Không biết làm gì và đi đâu. May mắn thay, cô điều dưỡng chưa một lần gặp mặt và quen biết đã tận tình chỉ dẫn từng bước từ cách mặc đồ bảo hộ đến cách rửa tay. Cô cứ dặn đi dặn lại: “Cẩn thận nha con, thương quá đi...con của cô cũng chừng tuổi tụi con, trẻ quá mà...thương quá đi”. Cảm giác ấy giống như cảm giấc đang ở bên mẹ hiền vậy.

 

 

Việc mặc đồ bảo hộ quả là không dễ dàng. Ngày đầu mặc chưa quen nên cảm thấy rất khó chịu, kèm theo vết hằn sâu trên mặt của chiếc khẩu trang N95 kín mít và khó thở. Thế mới thấy thương các bác sĩ vì họ luôn phải làm việc lâu giờ trong bộ đồ nóng bức như thế để chăm sóc các bệnh nhân.

 

 

Quả thật, tình thương yêu đã vượt thắng tất cả. Dịch bệnh xảy ra mới thấy được chiều rộng và chiều sâu của con tim. Vì là ngày đầu đi làm nên chúng tôi có nhiều cảm xúc thật khó tả: hồi hộp xen lẫn một chút háo hức và cũng có một nỗi sợ không tên. Hồi hộp vì không biết mình sẽ làm được những gì? Mình có trụ nổi được không? Mình có là gánh nặng cho người khác không?... và hàng loạt những câu hỏi được đặt ra: Mình có đủ sức để làm không? Mình có đủ can đảm khi thấy họ thoi thóp mà chạy đến không? Mình có thể chăm sóc tốt cho họ khi mà mình chưa có kinh nghiệm chăm sóc, tắm rửa cho ai không?.... rất nhiều và rất nhiều. Nhưng lạ thay khi bước chân vào phòng bệnh, những cảm xúc lo sợ ấy dường như tan biến vì sự nhiệt tình của cô điều dưỡng.

 

Tiếp theo là cảm giác tò mò muốn xem bên trong có những gì. Hiện ra trước mắt chúng tôi là cảnh tượng toàn người già không quần không áo đang thở thoi thóp. Ranh giới giữa sự sống và cái chết trong họ dường như rất mong manh, chỉ 1 cái chạm nhẹ không cẩn thận là họ có thể ra đi bất cứ lúc nào.

 

Nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi là quét dọn sảnh Khoa Cấp Cứu và dọn rác (đồ bảo hộ, rác thải y tế...). Thu rác thì khá nhanh nhưng quét cái sảnh như một cực hình. Tưởng chừng đơn giản nhưng không đơn giản chút nào. Bởi vì sau khi choàng lớp áo bảo hộ lên người, chẳng còn muốn làm gì tiếp vì không thở nổi. Chưa bao giờ quét hành lang lại mất nhiều thời gian và khó khăn với chúng tôi như thế này. Có lúc tưởng chừng xỉu luôn vì quá bí. Những lúc mệt, 2 chị em lại động viên nhau: “Cố lên! Sắp hết rồi”.

 

Việc ấn tượng nhất với chúng tôi là lau người, thay tã và thay drap giường cho các bệnh nhân. Ở đây dường như 90% bệnh nhân bất tỉnh hoàn toàn, không còn một chút sức lực. Họ chỉ được giữ hơi thở bằng một cái máy với đầy dây dợ lung tung. Họ đã mất nhận thức toàn bộ nên rất cần có một ai đó để chăm sóc và phục vụ.

 

 

Ngày đầu tiên đi phục vụ kết thúc trong mệt mỏi nhưng chúng tôi có nhiều niềm vui và cảm thấy đời ý nghĩa. Cảm ơn Chúa đã cho con được chạm vào thân mình của Chúa qua các bệnh nhân. Cảm ơn Chúa đã cho con cơ hội để thở. Con nhận ra không khí là món quà tuyệt vời mà Chúa ban không cho con. Cảm ơn Chúa đã giúp con nhận ra rằng: giữa cơn dịch bệnh khủng khiếp này, tình người càng phải gắn kết, khoảng cách từ trái tim đến trái tim phải thật gần. Con nguyện phục vụ các bệnh nhân bằng cả trái tim, mong Chúa xoa dịu nỗi đau nơi các bệnh nhân và giúp họ sớm hồi phục sức khỏe.

 

Thủ Đức, ngày 24-7-2021
5 Thiên Thần nhỏ, Dòng NTCGSLM

Nguyễn Vui

Bài cùng chuyên mục:

Vấn đề sự sống đời sau (05/10/2022 14:34:02 - Xem: 212)

Sau khi chết, vợ chồng, con cái có còn biết nhau không? Hoặc Kinh thánh nói gì về tương quan sự sống đời sau? Con cảm ơn.

Chương trình Định hướng đầu năm học cho Sinh viên Lưu Xá Luy Gonzaga (02/10/2022 08:09:13 - Xem: 371)

Tối Thứ Năm ngày 29.09.2022 – Lễ kính các Tổng Lãnh Thiên Thần, Lưu xá Luy Gonzaga tổ chức buổi chuyên đề định hướng đầu năm học mới 2022 – 2023

Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu? (29/09/2022 08:17:18 - Xem: 375)

Tuổi trẻ của bạn đáng giá bao nhiêu là tùy vào bạn quyết định và chọn lựa. Chúng ta không bán tuổi trẻ của mình bằng những giá trị vật chất...

Khi cha mẹ không lưu tâm đến việc dạy con cái về sự trung thực (27/09/2022 07:13:53 - Xem: 442)

Không có cái gọi là kẻ nói dối bẩm sinh. Những kẻ dối trá được tạo ra chứ không phải được sinh ra.

Loạt "quy tắc vàng" xây dựng sự tích cực và tự tin cho con (24/09/2022 07:43:58 - Xem: 481)

Cha mẹ cần biết những điều sau để giúp con cảm thấy luôn tự tin, chủ động hơn trong cuộc sống.

Hoàn thiện nhân cách - Giá trị của sự thành thật (19/09/2022 08:48:19 - Xem: 679)

Trong quan hệ với tha nhân, hầu như ai cũng muốn giao tiếp với người thành thật. Nhưng trong thực tế người thành thật thường bị thua thiệt, đang khi kẻ dối trá gian ác

Người tu sĩ có được yêu? (12/09/2022 07:30:35 - Xem: 745)

Dẫu cho đời tu còn nhiều thách đố, lắm gian nan và còn sức nặng của thập giá, nhưng chính ngọn lửa yêu mến đã thắp lên cho tu sĩ nguồn sáng của bình an và hạnh phúc trong đời sống hiến dâng.

Thư gửi bạn trẻ Công giáo: làm sao để tìm thấy niềm vui (06/09/2022 10:18:52 - Xem: 755)

Chúng ta thường thất bại trong việc tìm kiếm những gì chúng ta muốn làm. Chúng ta dễ bám vào những thú vui thấp hèn hơn,

Cái biết của người môn đệ (03/09/2022 05:48:21 - Xem: 782)

Thái độ của việc từ bỏ cần có tình yêu. Nếu không có tình yêu khó có thể từ bỏ được. Cho nên tình yêu vừa là khởi điểm và điểm tới của việc dấn thân.

Đi tu có khác với Sống đời thánh hiến không? (31/08/2022 09:59:54 - Xem: 889)

Nếu chỉ hiểu đời sống thánh hiến như là sự “tu tâm dưỡng tính” thì chúng ta sẽ không thể nào hiểu được ân huệ của Thiên Chúa đã thương, đã gọi, đã chọn từng người để ở với Người và để Người sai đi.

  • Bài viết mới
    Câu chuyện chiều thứ 7