Phụ lục

5 PHÚT LỜI CHÚA THÁNG 09/2021

  • In trang này
  • Lượt xem: 1,361
  • Ngày đăng: 20/08/2021 08:56:19

27/09/21 THỨ HAI TUẦN 26 TN
Th. Vinh-sơn Phao-lô, linh mục
Lc 9,46-50

LÀM LỚN LÀ PHỤC VỤ

“Thật vậy, ai là người nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì kẻ ấy là người lớn nhất.” (Lc 9,48)

Suy niệm: Bất cứ tổ chức nào cũng có người lãnh đạo. Tổ chức càng to, người lãnh đạo càng lớn, và càng được coi là có địa vị cao trong xã hội. Người ta dễ nghĩ rằng làm lớn là có quyền lực trên người khác, có quyền bắt họ phải phục vụ mình. Thế nên, nhiều người ham làm lớn và triệt hạ lẫn nhau để giành lấy quyền cao chức trọng. Các môn đệ Chúa Giê-su cũng không tránh khỏi não trạng “làm lớn” đó. Các ông xầm xì, thậm chí cãi cọ nhau xem ai là người lớn nhất (x. Mc 9,34). Nhiều lần Chúa Giê-su phải uốn nắn các ông: “Giữa anh em thì không được như vậy” (Mt 20,26). Lời Chúa dạy thật rõ ràng: Làm lớn là làm tôi tớ, và công việc của tôi tớ là phục vụ. Ngài làm gương bằng chính cuộc sống của Ngài: “Thầy sống giữa anh em như một người phục vụ” (Lc 22,27). Và việc Ngài rửa chân cho các tông đồ trong bữa Tiệc ly là một bài học ấn tượng: “Nếu Thầy là Chúa mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13,14).

Sống Lời Chúa: Trong cuộc sống có những việc bổn phận mà bạn cho là “nhỏ”: “Làm lớn” là chu toàn những việc “nhỏ” đó. Trong gia đình, có những việc không tên tuổi, nhưng người thân của bạn đang nai lưng ra làm để phục vụ bạn: “Làm lớn” là biết quan tâm, chia sẻ cho nhau những công việc phục vụ mà bạn cho là hèn kém đó. Ngoài xã hội, có những người bị khinh miệt, có những nghề bị coi là hèn hạ: “Làm lớn” là kính trọng những người ấy vì họ đang phục vụ bạn qua những nghề nghiệp lương thiện đó. Mời bạn thực hiện những việc “nhỏ” đó trong cuộc sống của bạn.

Cầu nguyện: Hát “Kinh Hoà bình”.

 

28/09/21 THỨ BA TUẦN 26 TN
Th. Lô-ren-xô Ru-y và các bạn tử đạo
Lc 9,51-56

 

KHI TÌNH YÊU LÊN NGÔI 

Khi đã tới ngày Đức Giê-su được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem. (Lc 9,51)

Suy niệm: Đã từ lâu hai dân tộc Do Thái và Sa-ma-ri thù nghịch với nhau. Thế mà từ Ga-li-lê muốn đi hành hương lên Giê-ru-sa-lem phải băng qua vùng đất thù nghịch ấy. Theo thông lệ cứ mỗi dịp hành hương, dân Sa-ma-ri sẽ đóng cửa không tiếp người hành hương từ Ga-li-lê. Vì thế, khi thầy trò đi ngang qua miền đất này, dù không phải dịp hành hương, người dân cũng từ chối đón tiếp. Điều này chọc giận anh em nhà Giê-bê-đê, họ muốn xin Chúa cho lửa từ trời xuống thiêu hủy cả làng như trong thời Cựu ước. Nhưng Thầy Giê-su đã cho thấy, bên cạnh khuôn mặt đầy quả cảm khi Người “nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem” để chịu khổ nạn, là khuôn mặt nhân từ, cảm thông, tha thứ. Thầy Giê-su quyết định hoàn thành sứ vụ qua việc đón nhận cuộc Khổ nạn với quả tim đầy tự do và lòng mến. Không điều gì, kể cả sự thù hận của dân Sa-ma-ri, có thể ngăn cản được tình yêu của Ngài.

Mời Bạn: Hình ảnh các nam nữ tu sĩ và tình nguyện viên nơi tuyến đầu chống dịch, giúp đỡ bệnh nhân, chia sẻ với người túng ngặt trong đại dịch, đang họa lại gương mặt quả cảm và nhân từ của Thầy Giê-su “nhất quyết lên Giê-ru-sa-lem.” Cùng với các bệnh nhân, anh chị em bị cách ly, họ đang hiệp thông với thánh giá của Thầy Giê-su.

Sống Lời Chúa: Dành ít phút tĩnh lặng trong ngày để chiêm ngắm Chúa Giê-su trên thánh giá; hay đọc một đoạn sách để biết thêm về Người.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, trong thời gian khốn khó này, con hiểu hơn thế nào là tình mến con người dành cho nhau. Xin giúp con tiến bước trên hành trình tình yêu của Chúa. Amen.

 

29/09/21 THỨ TƯ TUẦN 26 TN
Các Tổng lãnh thiên thần: Mi-ca-en, Gáp-ri-en và Ra-pha-en
Ga 1,47-51

NHỮNG NGƯỜI BẠN VÔ HÌNH

Chúa Giê-su nói : “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.” (Ga 1,51)

Suy niệm: Chúng ta cũng không nghi ngờ gì về sự có mặt của các thiên thần trong những loài Thiên Chúa dựng nên. Người Do thái thường dùng những biểu tượng tôn giáo, những hình ảnh thần thoại của các dân tộc lân cận để mô tả các thiên thần, phân chia đẳng cấp và đặt tên (như các tổng lãnh thiên thần chúng ta mừng kính hôm nay) và phân loại các thiên thần dựa theo các tác vụ các ngài thực hiện (như Xê-ra-phim, Kê-ru-bim…). Nhờ Lời Chúa mạc khải, chúng ta biết được các ngài luôn kề cận Thiên Chúa và phụng thờ Ngài, là sứ giả chuyển đạt các mệnh lệnh của Thiên Chúa đến chúng ta, các ngài là điểm hội tụ kết nối đất với trời. Hình ảnh các thiên thần “lên lên xuống xuống” trên chiếc thang nối trời với đất nói lên sứ mạng đó.

Mời Bạn: Nhờ các thiên thần, chúng ta biết được sứ mạng loài thụ tạo có hồn thiêng bất tử như chúng ta phải đạt được và có thể đạt được. Và chúng ta cũng biết được rằng để chu toàn sứ mạng đó chúng ta có các ngài đồng hành và hỗ trợ chúng ta. Vậy trong cuộc sống ở trần thế này, bạn đừng quên sự hiện diện của những người bạn vô hình này.

Sống Lời Chúa: Trong thánh lễ khi hát kinh “Vinh Danh” và “Thánh! Thánh! Thánh!” bạn nhớ rằng mình đang được hân hạnh cùng với các thiên thần ca tụng Thiên Chúa.

Cầu nguyện: Lạy các tổng lãnh thiên thần, các ngài luôn kề cận Thiên Chúa và phụng sự Người. Xin đồng hành với chúng con trên đường tiến về quê trời.

 

30/09/21 THỨ năm tuần 26 tn
Th. Giêrônimô, linh mục, tiến sĩ HT
Lc 10,1-12

 

LÀ THỢ GẶT TRÊN ĐỒNG LÚA 

Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít.” (Lc 10,2)

Suy niệm: “Thiên Chúa là vị Chúa của truyền giáo. Ngài muốn truyền giáo. Ngài ra lệnh truyền giáo. Ngài đòi hỏi truyền giáo. Ngài làm cho việc truyền giáo khả thi qua Con của Ngài. Ngài làm cho việc truyền giáo ấy được hiện thực qua việc gởi Thánh Thần” (G. Peters). Với Chúa, việc truyền giáo quan trọng, khẩn thiết, vì Ngài muốn cứu độ mọi người, không trừ ai. Với ta, hoặc là ta ý thức tư thế thừa sai của mình, hoặc ta bất tuân mệnh lệnh của Ngài. Tựa như các nhà thừa sai, ta cũng cảm thấy mình quá bình thường đang khi phải loan báo một vị Chúa quá khác thường. Thế nhưng, khi giới thiệu, loan báo Tin mừng Chúa cho người khác, ta trông mong những những điều phi thường từ Chúa; phần mình, ta góp vào đó những nỗ lực phi thường của mình như Đức Giê-su dạy trong bài Tin mừng.

Mời Bạn: “Tình yêu là cội rễ của việc truyền giáo; lòng hy sinh là hoa trái của việc truyền giáo ấy” (R. Davis). Hoặc bạn là Ki-tô hữu, người thừa sai của Tin mừng, hoặc bạn là người Công giáo hữu danh vô thực khi bạn bỏ bê việc truyền giáo. Muốn là người thừa sai Tin mừng, bạn phải hội đủ hai điều kiện: 1/ yêu mến, quan tâm, vui thích việc truyền giáo; và 2/ sẵn sàng hy sinh, quên mình cho việc loan báo Tin mừng của Chúa.

Sống Lời Chúa: Tôi suy xét, đặt vị trí ưu tiên cho việc loan báo, giới thiệu Chúa Giê-su cho người chung quanh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa là người thợ gặt số một của Chúa Cha trên cánh đồng truyền giáo thế giới. Xin cho con biết noi gương Chúa: nhiệt tâm yêu mến các linh hồn, nhiệt thành trong các hy sinh, quên mình, và nhiệt tình trong bổn phận truyền giáo. Amen.

 

Bài cùng chuyên mục:

  • Bài viết mới
    Câu chuyện chiều thứ 7