Suy niệm Chúa nhật 25 Thường niên Năm C

CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN

Lc 16,1-13

 

1 Đức Giê-su còn nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. 2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: 'Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!' 3 Người quản gia liền nghĩ bụng: 'Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. 4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!' 5 "Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: 'Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy?' 6 Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu ô-liu.' Anh ta bảo: 'Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.' 7 Rồi anh ta hỏi người khác: 'Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy?' Người ấy đáp: 'Một ngàn giạ lúa.' Anh ta bảo: 'Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.' 8 "Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại. 9 "Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. 11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? 12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em? 13 "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được."

 

QUẢN LÝ

 

Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: 'Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!' (Lc 16,2)

 

Chiết Tự Luận từ Nôm:

QUẢN được viết dạng chữ NÔM: 󰤃 (A1*);

Mượn trọn chữ Hán QUẢN: 管 → 󰤃 cho nghĩa: Trông coi, quán xuyến.

嗔𬈋 某部󰤃江山:  Xin làm mỗ bộ quản giang san. 固別󰠳羅事世間: Có biết đâu là sự thế gian. (Ức Trai, 33b)

 

LÝ được viết dạng chữ NÔM: 理 (A1*).

Mượn trọn chữ Hán  LÝ 理 cho nghĩa: Lẽ phải, hợp phép tắc.

𤽗宗鷟体所𠅜呐𡲤 固理:  Ngươi Tông Thốc thấy thửa lời nói vả có lý, 頡頭𦷾丕𠄩吝: gật đầu đấy vậy hai lần. (Truyền kỳ, I, Hạng Vương, 13b)

 

Vì mượn trọn chữ Hán nên chúng ta có: QUẢN (管 → 󰤃 trông coi, phụ trách) được ghép bởi hai chữ TRÚC (竹 tre trúc, sách vở) và QUAN (官 chức quan, nơi làm việc). Được hiểu là người chuyên lo ghi chép trong việc chi thu. Bởi thời xưa người ta ghi chép trên các thẻ tre trúc; chữ QUẢN dùng ở đây là động từ, còn khi là danh từ thì nó chỉ chung những nhạc khí như ống sáo, ống tiêu, kèn. Chúng ta thường gặp những chữ: cai quản, chủ quản; chưởng quản; quản chế; quản lí;...

 

LÝ (理 lẽ phải, hợp phép tắc) được ghép bởi hai chữ VƯƠNG VƯỢNG, (王 vua) và LÝ (里 nơi ở, làng xóm). Được hiểu là những gì thuộc về lẽ phải thì luôn phù hợp từ trên (vua) xuống người dân (làng xã) không có chuyện áp đặt để có chuyện ‘phép vua thua lệ làng’; và cũng không vì bảo vệ quyền lợi ích kỷ mà không góp phần xây dựng đời sống chung.

 

Gợi ý từ Bài Tin Mừng:

 

1 Đức Giê-su còn nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. 2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: 'Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!' 3 Người quản gia liền nghĩ bụng: 'Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. 4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!' 5 "Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: 'Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy?' 6 Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu ô-liu.' Anh ta bảo: 'Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.' 7 Rồi anh ta hỏi người khác: 'Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy?' Người ấy đáp: 'Một ngàn giạ lúa.' Anh ta bảo: 'Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.' 8 "Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại. 9 "Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. 11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? 12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em? 13 "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được."

 

“Quản gia là một người quản lý chủ động trong sự ổn định và ý chí trong vai trò thu chi thế nào để có lợi nhất cho gia chủ. Người quản gia được kể đến trong câu chuyện này, anh ta bất lương nên đã bị gia chủ đòi tính sổ; nhưng anh lại được khen vì anh đã biết chủ động và giữ sự ổn định trong ý chí của người quản gia. Cần phân định rõ điều này, anh bất lương trước khi gọi các con nợ của chủ đến sửa lại văn tự; còn việc sửa lại văn tự thì phải hiểu như sau: ở Palestin thời xưa, khi cho vay người quản gia ghi luôn cả vốn lẫn lãi phải trả vào hạn định, nên số nợ ‘một trăm thùng dầu oliu’ thực ra đã bị tên quản gia này kê lên quá cao, mà đúng thì chỉ là ‘năm mươi thôi’. Nên việc sửa lại từ ‘một trăm’ xuống ‘năm mươi’ không hề có hại gì cho gia chủ, xin đừng hiểu anh ta lấy ‘năm mươi’ thùng dầu của chủ để làm lợi cho mình, theo kiểu ăn cướp của người giàu phân phát cho người nghèo để tạo uy tín. Thật ra chúng ta không biết anh ta đã cho người kia vay bao nhiêu thùng dầu, nhưng số thùng phải trả khi tới hạn định đã ‘một trăm’ ghi trong văn tự là quá cao; đúng mức phải trả cho chủ chỉ là ‘năm mươi thôi’; còn số ‘năm mươi’ kia là anh đã kê lên để anh hưởng, mà nay anh không còn được hưởng nữa thì anh cho sửa lại... Anh ta được khen là ở chỗ này: anh đã khôn ngoan trả lại sự công bằng, chủ không thiệt hại gì mà anh ta lại được người nợ kia mang ơn.” (CN 25TN 2016)

 

Xin Chúa thương ban phúc lành cho mỗi chúng ta, luôn biết trung tín trong việc sử dụng tiền bạc và tài năng Chúa ban, để được hạnh phúc đời này và đáng hưởng hạnh phúc đời sau.

Ước chi được như vậy.

 Lm. JB. Trần Đinh Tử.

 

CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN

 

Ông Bà Anh Chị Em thân mến.

Trung Tín là đức tính mà mọi người tín hữu chúng ta phải tập và sống để đạt được hạnh phúc đích thực. Trong tâm khiêm tốn và tín thác chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện:

 

'Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!' Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi người trong Hội Thánh, luôn biết nhìn nhận những khuyết điểm thiếu sót, để tìm cách sửa chữa chứ không che đậy, lấp liếm. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

 

Người quản gia liền nghĩ bụng: 'Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, luôn biết nhìn nhận khả năng thật của mình để có thể tìm ra hướng sống đúng, là sám hối, là sống sự thật. Chúng ta cùng cầu xin Chúa

 

Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, biết sử dụng tiền của và tài trí Chua ban cách khôn ngoan, để sống hạnh phúc đời này và mưu ích đời sau. Chúng ta cùng cầu xin Chúa

 

"Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được." Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi người trong giáo xứ chúng ta, biết khôn ngoan để tránh được cạm bẫy do tiền bạc, để trung thành trong việc phụng sự Chúa. Chúng ta cùng cầu xin Chúa

 

 Lạy Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, Nhờ lời chuyển cầu của Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse, cùng Các Thánh Tử Đạo Việt Nam và ccs thánh xin Chúa thương ban phúc lành để mỗi người chúng con luôn được khôn ngoan trong việc sử dụng tiền của, để được hạnh phúc đời này và đáng hưởng hạnh phúc đời sau. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con.

 

 

Bài viết liên quan:

Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật lễ Chúa TT hiện xuống
Một Giêsu hữu không hạnh phúc là một Giêsu hữu vô dụng
Suy niệm Chúa nhật Chúa lên trời Năm A
Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật lễ Thăng Thiên
Chúa lên Trời - Có chăng một cõi đi về?
Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 6 Phục sinh A
Suy niệm Chúa nhật 6 Phục Sinh Năm A
Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 5 Phục sinh A
Suy niệm Chúa Nhật 5 Mùa Phục sinh Năm A
Tấm bánh tình yêu
Page 1 of 42 (413 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
40
41
42
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1083
Tất cả: 64,578,480