Ba nhân đức đối thần trong đời sống kitô hữu: Đức Cậy

BA NHÂN ĐỨC ĐỐI THẦN

TRONG ĐỜI SỐNG KITÔ HỮU

 

 

 

II. ĐỨC CẬY

“Chính Đức Kitô, Đấng ban cho chúng ta niềm hy vọng đạt tới vinh quang” (Cl 1, 27).

 

“Đức Cậy” còn gọi là đức “Hy Vọng”, bao hàm ý nghĩa trông mong, trông chờ, trông đợi. Hy vọng là một điều kiện cho sự tồn tại của con người. Người nào hay tập thể nào chỉ biết bám níu vào quá khứ sẽ trở nên già cỗi, cổ hũ, và bị thời gian đào thải, vì đi ngược dòng lịch sử. Dù rằng tương lai không phải lúc nào cũng dành cho ta những điều tốt đẹp, nhưng đời sống tốt đẹp vẫn là điều khát mong của mọi người trên đời này.

 

Tuy nhiên, mọi hy vọng trên đời này chẳng có chi bền vững, vì tất cả sẽ qua đi, chẳng còn lại gì, cả mạng sống mình cũng thế. Vì thế, trong ta nảy sinh niềm khát vọng lớn lao hơn, là làm thế nào để giữ được những điều thiện hảo mà ta đang có hoặc sẽ có, nhất là làm thế nào đạt tới sự viên mãn trường tồn. Đó là hy vọng sâu thẳm nhất của con tim, và là niềm hy vọng Kitô giáo.

 

1. Thuật ngữ “Đức Cậy”

Ý nghĩa từ “cậy” trong tiếng Việt không được hay lắm. Sở dĩ nó được gọi là nhân đức vì được dùng để chuyển dịch từ ngữ thần học Tây phương: Spes (Latinh); Hope (Anh); Espérance (Pháp). Từ ngữ “trông cậy” chưa đủ làm rõ nghĩa, nên ngày nay người ta dùng từ “Hy Vọng” (Spes) mà chính Công Đồng Vat. II đã dùng để gợi lên tâm tình tích cực trong nhân đức này.  

 

Đức Cậy (vọng đức) trong Hán - Nôm với ý chính như sau:

Đức (德): ơn; Cậy ( ): tin tưởng, phó thác.

Đức Cậy: ơn tin tưởng, phó thác.  

 

Thuật ngữ “Đức Cậy” có gốc trong Hy văn. Theo thánh Phaolô, có ba yếu tố cấu thành đời sống mới của Kitô hữu trong đức cậy là: elpis (ελπίς), elpizô (ελπίζω): cậy trông, hy vọng (1Tx 1,3; Rm 4,18) đi kèm với hupomonê (υπομονη): sự kiên nhẫn, bền chí. Ngoài thư 1Ga 3,3, ta còn gặp từ elpis nơi Cv (8 lần), thư Dt (5 lần), 1Pr (3 lần), và từ hupomonê dùng trong Kh (7 lần). Niềm cậy trông gắn liền với hupomonê (kiên nhẫn) trong gian khổ, thử thách (2 Cr 6,3-4; 2Tm 3,10) như dấu chứng của người tôi tớ trong Tin Mừng (2Cr 12,12).

 

Bản Kinh Thánh Bảy Mươi dùng động từ elpizô để dịch nhiều từ Hipri: qawah (chờ đợi, hy vọng), batah (tin cậy vào), yahal (chờ đợi), hakah (mong chờ chắc chắn), hasah (tin tưởng vào). Tất cả đều có nghĩa chung là đặt niềm trông cậy, hy vọng vào một ai đó. Đối với dân ngoại, niềm hy vọng của họ đặt vào các vị thần linh để mong đón nhận những thiện hảo vật chất, còn hy vọng của chúng ta mang chiều kích thiêng liêng, được cắm rễ và xây dựng trên chính Thiên Chúa.

 

2. Niềm hy vọng của chúng ta

Niềm hy vọng Kitô giáo vượt trên tất cả mọi thứ cân đo đong đếm liên quan đến các sự vật trần thế. Đó là niềm hy vọng mà Thiên Chúa ban tặng trong Đức Kitô, Đấng qui tụ mọi người tin vào vương quốc Ngài. Vương quốc đó đã khai mào và thực sự hiện diện trên trần gian (Mt 12, 56; Lc 11, 20), sẽ được hoàn thành viên mãn ngày thế mạt lúc Đức Kitô quang lâm. Đó là Vương quốc của những kẻ được chọn để đón nhận sự sống vĩnh cửu (Ga 5, 24; 6, 47-68; Cv 15, 46).

 

Sách Giáo Lý xác định như sau:“Đức Cậy là nhân đức đối thần, nhờ đó chúng ta trông mong Nước Trời và sự sống vĩnh cửu như hạnh phúc đời mình, khi tin tưởng vào các lời hứa của Đức Kitô và nương tựa vào ơn trợ lực của Chúa Thánh Thần chứ không dựa vào sức mình” (GLCG 1817). Trên nền tảng đó, ai không biết đến Thiên Chúa, dù người ấy có bao thứ hy vọng, thì cuối cùng cũng là vô vọng (x. Eph 2,12). Niềm hy vọng vững vàng, bất chấp mọi thất vọng chỉ có thể là Thiên Chúa - Đấng là nguồn mạch sự sống và đã yêu thương ta “đến cùng” (x Ga 13,1; 19,30).

Quả thật, chính Thiên Chúa là nền tảng của hy vọng, chứ không phải bất cứ thần linh nào. Đó là Đấng có diện mạo con người và là Đấng đã sống và chết vì yêu thương chúng ta. Nước Ngài không phải là một đời sau tưởng tượng nhưng hiện diện bất cứ nơi nào Ngài được yêu thương và bất cứ khi nào tình yêu của Ngài đến được với chúng ta. Chỉ tình yêu Ngài mới ban cho chúng ta khả năng kiên vững ngày qua ngày, mà không đánh mất đi nhiệt tình của niềm hy vọng trong một thế giới không hoàn thiện tự bản chất. Đồng thời tình yêu của Ngài bảo đảm cho sự hiện hữu của sự sống “đích thực” mà ta vẫn trông đợi. (Spe Salvi 31).

 

Niềm hy vọng của Kitô hữu là sự thông phần vinh quang của Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta (Rm 5, 8-9). Ngài là niềm vui ơn cứu độ (Rm 5, 9-10; 1 Tx 5,8), là sự sống vĩnh cửu (Rm 5,17. 6, 22; 1Cr 15, 22), Đấng sẽ biến đổi thân xác ta phù hợp với thân xác vinh quang của Ngài (Pl 3, 20-21). Niềm hy vọng đó không chỉ cá nhân, mà cho toàn thể dân Chúa và toàn thể vũ trụ (Rm 8,19-22); không chỉ hướng về tương lai mà còn ngay trong hiện tại, lúc này và ở đây “hic et nunc” (1Cr 13,12), vì sự sống mới và ánh sáng cứu độ đã bừng lên (2Cr 4,6). Trong ý nghĩa đó, thánh Phaolô cất cao lời kêu gọi: “Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân” (Rm 12,12).

 

Thật vậy,“Cánh cửa mịt mù tăm tối của thời gian, của tương lai, đã được mở toang. Ai có niềm hy vọng thì sống khác hẳn; vì người có niềm hy vọng đã được ban cho hồng ân một cuộc sống mới” (SS 2). Cuộc sống mới đó cho ta đầy tràn niềm vui và lòng tín thác, vì biết rằng cuộc đời mình không do số mạng mù quáng định đoạt, nhưng nằm trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa là Cha nhân lành, Đấng muốn cho chúng ta được hạnh phúc, và chu cấp những phương thế để đạt tới cứu cánh đó. Cuộc phục sinh của Đức Kitô cho ta biết chắc tiếng nói cuối cùng là Sự sống, Tình yêu, chứ không phải Tội lỗi hay Tử thần (x.1Cr 15,15-28.54-58). Dựa vào niềm tin tất thắng đó, ta sẵn sàng “trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng” của mình (x.1Pr 3,15).

 

Từ đó, ta biết tội nghịch với Đức Cậy là sự tuyệt vọng: là không hy vọng Chúa sẽ ban ơn cứu rỗi cho ta. Tội tiếp đến là tự phụ: là cậy dựa vào công sức của mình mà không dựa vào ơn Chúa. Ngược lại, là tội ỷ lại vào ơn Chúa mà không làm gì cả, khiến ta mất nhân cách và trách nhiệm, mà còn vô hiệu hóa các năng lực của tâm hồn mình. Thánh Tôma gọi đó là tội chống lại Thánh Thần, vì coi thường hoạt động và giúp đỡ của Ngài. Trong mọi hoàn cảnh, mỗi người phải hy vọng sẽ được ơn Chúa giúp “bền đỗ đến cùng” (x.Mt 10,22) để được hưởng sự sống đời đời.

 

3. Trên đường Hy Vọng

Cũng như Đức Tin là cuộc hành trình đầy cam go và thử thách, thì Đức Cậy cũng là con đường có nhiều gian nan và trắc trở. Chúng ta cần dựa vào Tin Mừng để để làm lớn mạnh Đức Cậy của mình bằng những tâm tình sau đây.

 

- Không thất vọng (Ga 16, 29-33) 

Các môn đệ vui mừng thưa với Thầy: “Giờ đây chúng con nhận ra Thầy biết hết mọi sự … Vì thế chúng con tin Thầy từ Thiên Chúa mà đến”. Tuy nhiên, Chúa Giêsu báo trước cho biết sẽ đến lúc họ bỏ Ngài mà trốn. Sự thật đã xẩy ra như thế, họ không chỉ bỏ trốn, mà còn phủ nhận và phản bội. Dù biết rõ sự hèn nhát và phản trắc của những kẻ thuộc về mình, Chúa Giêsu vẫn không trách cứ hay bắt bẻ họ lúc đó, cũng không bắt tội và kết án họ sau đó, mà vẫn yêu thương họ đến cùng. Ngài yêu họ với tất cả sự yếu hèn của họ. Nhìn biết họ thế nào, Ngài yêu họ thế đó. Ngài không thất vọng về họ, vì Ngài không kỳ vọng quá mức về họ.

 

Không những thế mà Ngài còn an ủi, khích lệ họ: “Thầy nói với anh em những điều ấy để trong Thầy anh em được bình an. Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó, nhưng can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian”. Tình thương của Thầy thật sâu thẳm, không nghĩ tới việc mình bị tổn thương do sự bất trung của họ, nhưng nghĩ đến việc họ bị tổn thương vì sa ngã. Tình thương đó còn cao vượt hơn nữa khi Ngài vẫn tin tưởng họ, giao sứ mạng cho họ, để họ hành động thay Ngài.

 

Trước tình yêu vô biên của Chúa, ta không còn lý do nào để không hy vọng vào Ngài. Cuộc đời ta dù có sa lạc, sa ngã, hay bất trung, bất tín, thì Chúa vẫn đón nhận, đỡ nâng, và tìm cách tái tạo thành con người mới, miễn ta đừng nản chí, buông xuôi. Vòng tay Chúa luôn rộng mở, lòng ta đừng khép lại; sự sống Chúa luôn lan tỏa, ta đừng tự chận đứng mình; Chúa luôn khơi lên niềm hy vọng, dù tình trạng nào ta cũng đừng thất vọng, nhưng càng cậy trông.

 

- Cậy dựa vào Chúa (Mt 6,25-34)

Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta hãy cậy dựa vào tình yêu và quyền năng của Thiên Chúa, đừng lo lắng quá đến vật chất, của ăn, mạng sống... Quá lo lắng về vật chất khiến ta mất lòng cậy trông và hy vọng vào Thiên Chúa, và rồi bao nhiêu cũng chẳng vừa.  Thực tế có một mối nguy là khát vọng sâu xa có thể biến thành tham vọng vô đáy, khiến con người hành động bất chấp và gây nên bao thảm họa cho nhau. Trong cuốn Quê hương và Giáo Hội (tr. 253-255), Đức Cha Nguyễn Thái Hợp có nhận định như sau:

“Từ khi có chủ trương đổi mới, Việt Nam đã đạt những thành tựu kinh tế quan trọng, nhưng rồi kéo theo đó bao nhiêu thảm trạng. Kinh tế tăng trưởng nhanh đưa đến kết quả thê thảm là hình thành một xã hội rạn nứt, giả dối, tàn nhẫn, phi chuẩn mực. Đời sống gia đình ngày càng mục rã; con người như điên loạn, yêu cuồng sống vội, chụp giựt, buông thả, cắm đầu hưởng thụ, sẵn sàng đánh đổi mọi sự để có nhiều tiền hơn. Bên cạnh đó, hiện tượng giả dối lên ngôi: bằng cấp giả, thông tin giả, báo cáo giả, danh hiệu giả, thành tích giả, hàng hóa giả, thậm chí, sữa, bánh, thực phẩm và thuốc cũng bị làm giả”.

 

Tại sao một xã hội có truyền thống tôn trọng nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, mà ngày nay đầy những thứ giả dối như vậy? Đó phải chăng là hậu quả của một xã hội vô thần: chỉ biết gia tăng kinh tế mà không biết gia tăng lòng đạo đức; chỉ biết tôn thờ khoa học kỹ thuật mà không biết tôn thờ Thiên Chúa; chỉ biết cậy dựa vào quyền lực và của cải vật chất mà khước từ sự cậy dựa vào Đấng Toàn Năng? Có thể tâm hồn và nhân cách Kitô giáo chúng ta cũng đang bị tục hóa trong một xã hội như vậy.

 

Kinh lạy Cha chúng ta đọc xin cho lương thực hằng ngày dùng đủ, nhưng thực tế thì chúng ta vẫn mơ ước và làm mọi cách để được giàu có. Khi giàu có rồi, ta cậy dựa vào tiền của, coi tiền của là tất cả, “tiền là tiên là phật…”. Sự giàu có khiến ta dễ xa rời Thiên Chúa và xa lìa tha nhân. Tiền của lên ngôi sẽ lần hồi chiếm địa vị ưu tiên trong lòng người và thay thế cho Thiên Chúa. Có nguy cơ là chúng ta hy vọng vào Chúa để được đời này chứ không phải để được đời sau. Thánh Phaolô đã cảnh giác: “Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người” (1Cr 15,19).

 

Qua sứ điệp Mùa Chay năm 2011, Đức Bênêđictô XVI cho thấy: “Việc coi trọng tiền bạc quá đáng không những làm ta xa lìa tha nhân nhưng còn làm cho con người mình trở nên trống rỗng, bất hạnh, sống ảo tưởng, vì đã thay thế Thiên Chúa bằng các của cải vật chất. Làm sao ta có thể hiểu được lòng nhân từ của Thiên Chúa nếu tâm hồn ta đầy tự mãn và những dự phóng riêng của mình, tưởng mình có thể đảm bảo tương lai cho mình?”.

 

Thật ra, chúng ta có thể chiếm đoạt được mọi cái như mình muốn, nhưng sau đó thì sao? Ta hãy nhớ lại dụ ngôn người phú hộ, ông ta nói với chính mình rằng: “Hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm…nhưng Thiên Chúa bảo ông ta:“Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi...” (Lc 12,19-20).

 

Kinh nghiệm thực tế cho ta thấy: “Khi tiền bạc đi vào cửa trước thì hạnh phúc lẻn ra cửa sau”. Tiền bạc có thể mua được mọi thứ nhưng không mua được sự sống đời đời. Sự sống đời đời chỉ dành cho ai sống cuộc đời mình với lòng cậy trông vào Chúa.

 

- Lòng cậy trông khiêm hạ và kiên trì (Mt 15,21-28)

Đây là câu chuyện người đàn bà Canaan xin Đức Giêsu cứu con mình khỏi quỷ ám. Bà là người ngoại giáo, có lẽ đã nghe nói về một Đấng Messia, nên bà cất bước đi tìm Ngài và đặt tất cả hy vọng vào Ngài. Nhưng rồi không dễ, niềm hy vọng đó gặp phải thử thách nặng nề:

- Trước tiên là nạn kỳ thị của người Do Thái. Họ khinh rẻ và loại trừ dân ngoại, vì tự hào mình là dân Thiên Chúa.

- Tiếp theo các môn đệ tỏ ra bực dọc: “Xin Thầy bảo Bà ấy về đi, vì Bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!”. Đức Giêsu cũng từ chối bằng câu nói lạnh lùng: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel”.

- Cuối cùng, Chúa Giêsu so sánh bà với chó: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”.

 

Rõ ràng bà bị xỉ nhục đến tột độ! Tưởng như lòng hy vọng của bà đã lịm tắt. Nhưng lạ thay! Người phụ không cảm thấy mình bị xúc phạm, mà lại nhẹ nhàng đón nhận thân phận thấp hèn của mình: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”. Câu trả lời của bà thật hiền lành và khiêm tốn, khiến Chúa Giêsu đã ra tay cứu chữa.

 

Đời sống ta cũng sẽ trải qua những chặng đường thử thách, vì Chúa muốn thanh luyện và kiện toàn lòng tin của ta, để ta nên xứng đáng hơn với ân huệ sẽ lãnh nhận. Hơn nữa, Chúa luôn có ý định nhiệm mầu trong mọi thử thách đời ta. Chính nhờ thử thách, mà nét đẹp cao quí của tâm hồn người phụ nữ ngoại giáo đã được bộc lộ, như một cách mời gọi thay đổi não trạng hẹp hòi và cái nhìn trịch thượng của các môn đệ cũng như dân chúng.

 

Có khi cơn thử thách đời ta cũng trĩu nặng vô vàn, tưởng chừng như sụp đổ tất cả những gì mà ta hy vọng nơi Chúa. Nhưng cũng giống như trường hợp người phụ nữ trên: Chúa đẩy sự thử thách lên cao độ, nhưng Ngài vẫn đứng đó, vẫn không rời xa hay ngoảnh mặt bỏ đi. Ngài vẫn chờ đợi sự đáp trả cuối cùng của lòng tin yêu và hy vọng của ta. Chúa chẳng bao giờ để ai thất vọng về Ngài, vì Ngài là Hy Vọng lớn nhất của nhân loại chúng ta,“và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Ngài” (Mt 12,21).

 

- Loan truyền niềm hy vọng

Khi bị bắt đưa ra tòa để tra hỏi, Phaolô đã mạnh dạn tuyên xưng: “Và giờ đây tôi bị đưa ra toà chính là vì hy vọng điều Thiên Chúa đã hứa cho cha ông chúng tôi... chính vì niềm hy vọng đó mà tôi bị người Do thái tố cáo” (Cv 26, 6-7).

 

Niềm vui đời Kitô hữu là được sống trong niềm hy vọng nhờ lòng Chúa thương xót. Niềm hy vọng đó phải được loan truyền cho mọi người, nhất là những người còn nằm trong bóng tối sự chết. Thánh Phaolô khuyên nhủ:“Vì Chúa hứa ban sự sống hiện tại cũng như tương lai cho người có lòng đạo đức... vì mục đích ấy mà chúng ta phải vất vả, phải chiến đấu” (1Tm 4,8-10).

 

Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê đã xác tín về đức Hy Vọng như sau: “Người hy vọng là người cầu nguyện. Ðối tượng của lời cầu nguyện cũng là đối tượng của niềm hy vọng. Người hy vọng là cộng tác viên của Thiên Chúa. Ngài tìm họ để hoàn tất việc tạo dựng và cứu chuộc của Ngài... Có hạng “công giáo đợi chờ”, khoanh tay đợi niềm hy vọng đến. Có hạng “công giáo thụ động”, “trốn tránh, vô trách nhiệm”. Họ chỉ biết “nhìn lên” để kêu cứu, mà không biết “nhìn tới” để tiến,”nhìn quanh” để chia sẻ, gánh vác. Niềm hy vọng đang ở giữa họ, mà họ không hay! Không thể quan niệm được một Kitô hữu không mê say đem hy vọng ngập tràn thế giới”. Quả thật, loan truyền niềm hy vọng là loan báo Tin Mừng, vì Tin Mừng chính là niềm hy vọng được cứu rỗi nhờ Đức Kitô. Có biết bao người xung quanh ta mong có được niềm hy vọng đó, họ muốn thấy nó được tỏ lộ trong đời sống chúng ta như dấu chỉ đích thực của niềm Hy Vọng.

 

Tạm kết

Cuối cùng, chúng ta hãy nhìn ngắm Đức Maria như một mẫu gương sáng ngời của niềm Hy Vọng. Mẹ đã đón nhận niềm hy vọng, nuôi dưỡng niềm hy vọng, sống niềm hy vọng, tuyên xưng niềm hy vọng, loan truyền niềm hy vọng. Dấu chỉ lớn lao nhất của những hy vọng trên là khi đến hồi viên mãn, Mẹ được đưa về Trời cả hồn lẫn xác. Việc Mẹ được vinh hiển trên Thiên quốc đoan quyết với chúng ta rằng, Đức Kitô sẽ ban sự sống đời đời cho những ai đặt niềm hy vọng nơi Ngài. Đức Maria đã trở thành ánh sao hy vọng, và là niềm hy vọng cho chúng ta sẽ được cùng với Mẹ một ngày kia trên quê hương thiên quốc.

 

Sống trên đời này, chúng ta gặp nhiều thử thách về Đức Cậy: có những điều quá buồn làm tinh thần chúng ta suy sụp; có những cái quá cực làm chúng ta ngã quỵ; có những thứ quá đau làm chúng ta điêu đứng; có những việc quá lo làm chúng ta chán nản; có những tình cảnh quá sợ, làm chúng ta bồn chồn thao thức... Trong cuộc đời của Đức Mẹ cũng thế, Mẹ cũng gặp những điều quá buồn (Mt 1,18-19; Ga 19,25-30); những cái quá cực (Lc 2,7) những thứ quá đau lòng (Lc 2,34-35; Ga 19,31-34); những việc quá lo (Lc 2,46); những tình cảnh quá sợ (Mt 2,16)... Thế nhưng Mẹ đã nương tựa vào Thiên Chúa để sẵn lòng đón nhận tất cả và hiến dâng tất cả cùng với Con mình, đem lại ơn cứu độ cho nhân loại. Nhờ đó, Mẹ lại trở thành Hy Vọng cho chúng ta: Salve Regina…et Spes nostra! Lạy Nữ vương...(nguồn sống vui) và Hy Vọng của chúng con!

 

Ta cũng hãy dùng lời tự tình của thánh Têrêxa làm lời ngỏ với chính tâm hồn mình: “Hy vọng đi, hồn tôi hỡi, hãy hy vọng! Bạn không biết ngày nào và giờ nào. Hãy tỉnh thức, mọi sự qua đi nhanh chóng, vì quá nóng lòng nên bạn hoài nghi điều chắc chắn và cảm thấy quá dài khoảng thời gian vắn vỏi. Hãy nhớ rằng, bạn càng chiến đấu, càng chứng tỏ tình yêu đối với Thiên Chúa, và càng vui sướng hơn, một ngày kia với Ðấng lòng bạn yêu mến, trong niềm hạnh phúc và say mê bất tận” (Tự Thuật 15, 3).

Lm. Thái Nguyên

 

 

Bài viết liên quan:

Bài huấn luyện hàng tháng của Ủy Ban Giáo dân (BÀI 15)
Ba Nhân đức Đối Thần trong đời sống kitô hữu: Đức mến
Bài huấn luyện hàng tháng của Ủy Ban Giáo dân (BÀI 14)
Ba Nhân đức Đối Thần trong đời sống kitô hữu
Bài huấn luyện hàng tháng của Ủy Ban Giáo dân (BÀI 13)
Tại sao ngày nay cầu nguyện lại quan trọng đến thế
Cách lần hạt Mân côi
Bài huấn luyện hàng tháng của Ủy Ban Giáo dân (BÀI 12)
Những bằng chứng cho thấy Đức Giêsu đã chết thật sự và đã sống lại với sự sống mới
Chúa Giêsu phục sinh vào thời điểm nào?
Page 1 of 19 (187 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
17
18
19
Next
Bài viết mới
  • Tiên tri giả

    Sống làm người trong chốn trần gian này, ai cũng mong muốn mình có được những điều tốt đẹp. Muốn có được những điều mong ước kể trên thì ...

  • Tạo và giữ không gian cho các mối tan vỡ của chúng ta

    Giáo dân rời nhà thờ vì không có một lời nào nói cho họ nghe sau khi họ bị sẩy thai, bị ly dị, bị chẩn đoán bệnh, bị tấn công, bị phá sản, bị ...

  • Giới trẻ truyền giáo

    Giới trẻ là thành phần năng động nhất mà các Đức Giáo Hoàng gần đây đều quan tâm rất nhiều, như Đức Bênêđictô XVI, Đức Gioan Phaolô II, ...

  • 10 bài học cha dạy cho con gái sẽ tốt hơn mẹ

    Các nhà tâm lý cho rằng, người cha có ảnh hưởng rất lớn đối với con, đặc biệt là với con gái và nếu cha dạy con những điều dưới đây có thể sẽ ...

  • Suy niệm Chúa nhật 28 Thường niên Năm C

    Thiếu một trong ba yếu tố: Tin-tưởng, Ơn-nghĩa và Ngợi-khen thì sẽ không dẫn đến sự tôn vinh chân thành. Tôi và bạn là ai trong mười người ...

  • Vụ tẩy chay AirVisual và tâm lý tự ti dân tộc của nhiều người trẻ Việt

    Tâm lý tự ti dân tộc về cơ bản bắt nguồn từ việc không tin tưởng vào dân tộc mình, và luôn bị ám ảnh bởi sự thua kém của nước mình so với các ...

  • Viết cho thần lo âu

    Thần lo âu thường xuất hiện trong những lúc ta cảm thấy không an toàn. Những dự tính vừa đưa ra, thần lo âu liền xuất hiện. Chỉ ai đủ can ...

  • Năm sắc màu của tình yêu trong hôn nhân

    Đây cũng là màu sắc thể hiện sự thăng hoa của tình yêu khi bước qua những dịu ngọt ban đầu để đến với cung bậc của si mê. Nhưng sau khi kết hôn, ...

  • Hình dung ra ân sủng

    Ân sủng này không phải là cái gì do công sức chúng ta. Nhưng ân sủng và lòng thương xót không bao giờ có giá, dù rẻ dù đắt vì tình yêu không ...

  • Kitô hữu và vấn đề truyền giáo

    Chúng ta đã biết và nghe nói rất nhiều về sứ mệnh truyền giáo của Hội thánh, nhưng có lẽ, phần đông chúng ta lại nghĩ rằng công việc này là trách ...

Thống kê Truy cập
Đang online: 901
Tất cả: 59,719,509