Mẹ không cần tiền bây gởi về

'MẸ KHÔNG CẦN BÂY GỞI TIỀN VỀ'

 

TTO - Đêm qua mẹ tôi gọi điện cho tôi, giọng trách hờn: "Tết nầy bây có dìa hôn? Tao không cần tiền bây gởi về quê để tao ăn tết. Tao cần thấy mặt tụi bây với sắp nhỏ là tao đủ vui rồi...".

 

Chưa kịp trả lời thì mẹ tôi cúp máy. Tôi rành tánh mẹ, vẫn vậy. Giận thì giận mà thương thì thương. Tôi xa quê Bến Tre đã lâu, mỗi năm chỉ về đúng một lần vào ngày giỗ ba tôi, còn ngày tết thì luôn vắng mặt với nhiều lý do: trực cơ quan, chúc tết lãnh đạo, du lịch với vợ con…

Sáng nay tôi quyết định về quê trước tết cùng đứa con trai út tuổi lên 7. Con tôi kêu: "Sao mình về quê sớm vậy ba. Hôm nay mới 21 thôi mà?". Tôi ậm ờ: "Về sớm để nội trông. Gần tết xe cộ nhiều dễ kẹt xe, kẹt phà lắm". Nói cho có. Tình thật là tôi vẫn muốn đón tết Tây Đô như những năm trước. Vả lại lịch đón tết gia đình đã sẵn sàng.

Xe xuống phà Đình Khao (tỉnh Vĩnh Long). Dòng người và xe chen nhau xuống phà. Nhiều cụ già, phụ nữ mang thai, trẻ em bị xô đẩy, chen lấn rất khổ sở. Lòng chợt buồn vì lòng nhân, sự giúp đỡ người khác đã bị lãng quên vì sợ trễ chuyến phà. Con tôi hỏi: "Sao cô giáo dạy, phải biết nhường nhịn người cao tuổi, phụ nữ có thai ở nơi công cộng mà ở đây người ta không làm như vậy?" . Tôi im lặng vì mắc cỡ...

Cuộc hành trình tiếp tục. Hai bên quốc lộ 57 có rất nhiều người bán trái cây đặc sản Bến Tre:  chôm chôm, sầu riêng 9 Hóa, 6 Ri, hoa kiểng, mai, bông các loại, xen lẫn với hàng trăm cơ sở kinh doanh cây giống. 

Bất ngờ khi trên quốc lộ những chuyến xe ngựa du lịch trang hoàng rất đẹp mắt phát ra những tiếng leng keng từ các vòng lục lạc đeo quanh cổ những chú ngựa to, khỏe, vạm vỡ. Con tôi níu tay tôi: "Con gì vậy ba?". Tôi đáp lời: "Con ngựa". Tôi bỗng nghe như mình có lỗi muôn phần. Giá như tôi thường xuyên đưa con về quê thì chúng đâu có "lạc hậu" với con ngựa, con bò, cây lúa, cây rơm, cái đìa…

Dọc theo tuyến đường là những đoàn lân "nhà quê" vỏn vẹn chỉ có những người đánh trống, đánh chập chã, ông Địa, ông Lân múa may trước những ngôi nhà mùa tết. Con tôi nói: "Lân ở đây ít người và múa thấy chán không giống mấy đội lân – sư – rồng ở Cần Thơ hả ba?". Tôi đáp: "Lân ở quê mà con. Nói như con tội cho người ta lắm". Con tôi im lặng không nói một lời.

Dọc các tuyến đường có rất nhiều nhà làm chuối khô, bánh tráng phơi trên các vỉ tre, trong cái nắng hầm hập cuối năm đường về quê biển huyện Thạnh Phú, Bến Tre. 

Nhiều xe tải đang chuẩn bị xuất bến từ các cơ sở hoa kiểng, nhiều nhất là cúc mâm xôi, cúc đồng tiền, mai chậu, hoa treo, kiểng lá. Nhìn số biển kiểm soát 29…; 43…; 92…, 61….93… tôi hiểu rằng hoa kiểng quê tôi sẽ đến Hà Nội, Quảng Nam, Đà Nẵng, Bình Dương, Bình Phước…

Ngạc nhiên khi làng quê tôi giờ cũng có hàng chục điểm bán cũng treo bảng "giảm giá", "xả hàng ngày tết" như ở Cần Thơ, Sài Gòn dọc quốc lộ 57, dài dài cả chục cây số với các mặt hàng như quần áo đã xài rồi (đồ siđa); quần áo chỉ vài chục ngàn/bộ; rồi xoong chảo, giày dép, dây nịt, bóp da…

Dừng chân tại một quán nước ở xã Vĩnh Thành (còn gọi là Cái Mơn), huyện Chợ Lách, Bến Tre, cô chủ quán khá xinh xắn và rất "Bến Tre" với mái tóc dài và đen cười tươi như hoa kiểng: "Năm nay bà con xứ mình chắc trúng, giá hoa kiểng tăng vù vù, chắc ăn tết "sung ba khía" quá...".

Càng về phía biển, dòng xe và người du lịch dày đặc bởi bãi biển Thạnh Hải (huyện Thạnh Phú) vừa được mở rộng với nhiều thắng cảnh đã được công nhận di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia. Mừng vì quê mình đổi mới, sung túc, đủ đầy. Buồn bởi thấy mình có lỗi với quê nhà, người thân bởi cứ mãi lo toan cơm, áo, gạo, tiền mà lơ lơ quê cha, đất tổ.

Điện thoại rung. Tiếng mẹ tôi vang lên như reo: "Cha con bây dìa tới đâu rồi. Mẹ đang nấu nồi thịt kho dưa giá và mấy đòn bánh lá dừa đãi tụi bây đây. Bà con tới vui lắm, muốn coi mặt cha con bây".

...Tôi tăng ga. Đường về quê ăn tết ngắn dần, ngắn dần trong niềm rạo rực tết quê...

TRƯƠNG THANH LIÊM (tuoitreonline)

Bài viết liên quan:

Lắng nghe tích cực trong đồng hành với các gia đình
Mười cá tính làm cho một phụ nữ trở nên đặc biệt
Viết cho con ngày cuối năm
Hôn nhân Công Giáo: Nét văn hóa tốt đẹp của nhân loại
Tổ ấm giữa giông tố
Phá thai từ chủ trương vô thần
Năm điều Kitô hữu không nên làm vào Giáng sinh
Hãy tin vào ông già Noel
Câu chuyện tháng cầu cho các linh hồn: CẦU NGUYỆN CHO THAI NHI
Biện pháp tránh thai và tòa cáo giải
Page 1 of 16 (152 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
14
15
16
Next
Bài viết mới
  • Suy niệm Chúa nhật 6 Thường niên Năm C

    Gợi ý từ Bài Tin Mừng: Cách tốt nhất để đón nhận PHÚC chính là sống tinh thần nghèo khó: NGHÈO mà không khó khăn cau có; dù nghèo nhưng ...

  • Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!

    Nhiều bạn trẻ than thở rằng cuộc sống sao chán quá, nặng nề quá, mệt mỏi quá...và đó là lý do để các bạn không chịu suy tư làm việc và cống hiến.

  • Lắng nghe tích cực trong đồng hành với các gia đình

    Lắng nghe, chúng ta có thật sự sử dụng khả năng này như là một công cụ hữu hiệu trong việc chữa lành những anh chị em đang gặp những tổn ...

  • Từ một chiếc xương sườn

    Có người cho rằng chiếc xương sườn mà Thiên Chúa đã lấy từ Adam để làm nên Eva là chiếc xương đã giữ trái tim Adam quá chặt. Nó không cho trái ...

  • Quà tặng của sự tĩnh lặng

    Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn ...

  • Nước Trời trong tâm trí người trẻ

    Chúng ta phải thú thật với nhau rằng Nước Trời là thực tại xa vời nơi tâm trí nhiều người trẻ. Họ quan tâm đến chuyện thế sự hơn là chuyện tìm ...

  • Một danh sách việc cần làm

    Tôi sẽ nỗ lực để không bao giờ nhìn vào những gì tôi đang mất đi, nhưng nhìn vào cuộc đời tuyệt vời và viên mãn của tôi lâu nay.

  • Mười cá tính làm cho một phụ nữ trở nên đặc biệt

    Triết gia Platon còn nói: “Sức mạnh của điều thiện ở trong bản chất của cái đẹp”. Sau đây là mười nét cá tính làm cho phụ nữ trở nên đẹp.

  • 20 danh xưng của Chúa Giêsu

    Vậy tôi xin mời bạn cùng nhìn lại 20 danh xưng mà tôi dựa theo trang Catholic-link.org để đi vào tâm tình cầu nguyện với Chúa Giê-su-su ...

  • Đừng lo lắng cho ngày mai

    Năm vừa qua, chúng ta thử ngồi suy lại 365 ngày với biết bao lần chúng ta khổ tâm lo lắng cho cuộc sống, cho tương lai…rồi chúng ta có làm được ...

Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1025
Tất cả: 54,960,405