Bài nào đúng? Bài nào sai?

BÀI NÀO ĐÚNG ? BÀI NÀO SAI ?

 

          Chả biết tự lúc nào, dân Công Giáo dùng từ “bài sai” để nói về chứng thư bổ nhiệm của các Đấng Bản Quyền cho một linh mục nào đó căn cứ vào giáo luật, nhu cầu của giáo hội địa phương, sau khi tham khảo ý kiến của các vị có trách nhiệm …

 

 

          Thật vậy ! Cứ cha nào thuyên chuyển thì cứ nói là “bài sai” riết rồi quen miệng cũng như nhiều người đùa vui : đúng là bài sai chứ không phải là bài đúng !

          Nói như thế đồng nghĩa với một cách chua chát về “ai nào đó” không vui khi nhận về xứ nọ xứ kia,  hay công việc này công việc nọ. Thế nhưng …

          14.9.2017 nghĩa là tính đến nay 1 năm 12 ngày, cha sở quý yêu của giáo xứ nọ nhận nhiệm sở cách xa nhiệm sở cũ gần 2 tiếng đi xe.

          Hẳn nhiên, cũng “thia thia quen chậu – vợ chồng quen hơi” là điều hết sức bình thường khi một vị linh mục ở lâu với giáo xứ mà đặc biệt cha đó lại làm nên chuyện cho giáo xứ. Từ một giáo xứ yếu kém từ cơ sở vật chất đến như con người, mà nay nhờ ơn Chúa cùng với sự hiệp nhất của cả xứ để nên một ngôi thánh đường lớn vào bậc nhất của giáo phận quả là điều trân quý.

          Và như vậy, khi nghe Đấng Bản Quyền gửi “bài sai”cho cha xứ của mình đi về xứ nhà quê thì điều hẳn nhiên và dễ hiểu là “con cái” của cha bùi ngùi luyến tiếc. Thế nhưng vì vâng phục, cha cũng phải lên đường theo sứ vụ.

          Tình cảm cha con vẫn còn khăng khít với nhau để rồi mỗi khi có dịp, “bọn chúng” lại về quê thăm cha xưa.

 

          Từ một thành phố đang trong đà phát triển và phồn hoa đô thị mà đi về với vùng quê, xem ra về mặt con người thì quả là khó chịu. Đơn giản là ở thành phố thì cần gì cũng có hay ít là về sức khỏe, nếu như trục trặc gì đó thì dễ đến bệnh viện hơn là ở tỉnh nhỏ nhà quê.

          Và, với bản chất chân chất, cộng với lòng nhiệt thành, để rồi chỉ với 1 năm 12 ngày mà giáo xứ nhà quê nơi cha đến đã hoàn toàn thay đổi.

          Từ thánh lễ ngày thường với vài chục người thì nay đã hơn trăm. Cạnh số người lui tới nhà thờ để dự lễ thì nhiều gia đình ngày xưa gọi là nguội lạnh, thì nay lại hăng say nhiệt thành việc nhà Chúa hơn.

          Niềm vui cũng như lòng nhiệt thành ấy tự giáo dân trong xứ đạo nói chứ không phải là người ngoài nói. Chính họ cảm nhận được ơn Chúa trào tràn trên giáo xứ qua vị mục tử nhân hiền sống chết với đàn chiên.

 

          Dừng lại một chút nơi cha Giuse đáng kính này để ta nhìn lại một chút về chuyện bài sai.

          Hóa ra rằng sai sai đúng đúng hay đúng đúng sai sai là do việc quản trị mục vụ giáo xứ và nhất là cung cách sống của Cha. Ngày hôm nay, người ta xem ra không cần thầy dạy nữa vì chỉ cần một chút thôi sau khi gõ cửa kiếm “bác gu gồ” là mọi sự có thế. Từ Kinh Thánh đến Giáo Lý. đến thắc mắc về mục vụ hôn phối thì “gu gồ” sẽ trả lời không lâu lắm. Chuyện còn lại là cung cách sống và phục vụ của cha sở nơi xứ đạo mà thôi.

          Nơi cha Giuse, có lẽ “bài sai” mà ban đầu nơi giáo xứ lớn thân thương mà Cha đã sống đó không còn là bài sai nữa mà là bài đúng. Chắc có lẽ tự nơi cha hay Đấng Bản Quyền cũng không ngờ được thành quả của ngày hôm nay.

 

          Vấn đề lớn nhất của một xứ đạo không phải là chuyện xây cái nhà thờ bằng sắt đá. Hẳn nhiên rất cần một nơi thờ tự cho xứng đáng, nhưng điều cần thiết hơn vẫn là chuyện xây dựng đền thờ tâm hồn. Dù cho một giáo xứ có quả chuông “to nhất quả đất”, hay tháp chuông cao nhất giáo phận đi nữa, cũng chả nói lên được gì, điều gì, hay cũng chẳng để lại trong lòng người điều chi cả. Chuyện quan trọng nhất và cần nhất đó chính là đền thờ di động là chính mỗi tâm hồn của giáo dân trong xứ đạo.

          Đáng tiếc thay có một số vị chỉ chăm chăm chú chú làm nhà thờ cho thật to, tháp chuông cho thật cao, nhà xứ cho thật lớn nhưng đền thờ của mỗi con chiên trong xứ đạo thì không hề chăm chút. Có khi chỉ chạy theo thành tích bên ngoài ngang qua những chuyện rước sách, nhưng sau những cuộc rước đó lại là cuộc sống không mang dấu chỉ của Tin Mừng.

          Qua cuộc sống, nhân chứng phục vụ Tin Mừng nơi cha Giuse, cách riêng nơi cha được gửi đến cho ta thấy chuyện bài đúng, bài sai do chính mỗi người mà thôi.

          Có khi ban đầu, với suy nghĩ và cái nhìn của con người là bài sai nhưng nhờ ơn Chúa Thánh Thần và sự cộng tác của con người, bài sai lại nên đúng.

 

          Còn nhớ câu chuyện của một vị linh mục kia cảm thấy không vui khi nhận được bài sai về họ đạo khỉ ho cò gáy. Thế nhưng sau vài năm sau đó, cha đó đích thân cảm ơn đức cha vì qua bài sai này, cha đó mới nhận ra điều chân thật và cùng đích của cuộc đời tận hiến. Khi đó, cha mới nhận ra rằng đời dấn thân phục vụ thật sự phải là nơi của những con chiên bị bỏ rơi và gạt ra bên lề của xã hội và giáo hội nữa.

          Xin Chúa thêm ơn cho các vị mục tử, để rồi ngày mỗi ngày, nhờ ơn Chúa giúp, các vị mục tử sẽ dần dần sửa “bài sai” của giám mục trao cho mình thành bài đúng, khi mình xả thân vì con chiên, sống chết với con chiên và cuộc đời mình nhuốm cả mùi chiên.

 

         Người Giồng Trôm

 

 

Bài viết liên quan:

Đi tu có thể đổi đời?
Chúa không gọi những người giỏi nhất
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!
Từ một chiếc xương sườn
Nước Trời trong tâm trí người trẻ
20 danh xưng của Chúa Giêsu
Câu chuyện giáo dục: Chú chưa lì xì cho con
Chuyện tình cảm nơi người tu sĩ
Rễ Đắng- Trái Ngọt.
Cha vô danh
Page 1 of 27 (268 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
25
26
27
Next
Bài viết mới
  • Đi tu có thể đổi đời?

    Một thực tế là đi tu đòi hỏi người tu phải đổi đời, nhưng không theo nghĩa trần tục. Những ai cứ muốn đổi đời theo đen, nghĩa là vun vén ...

  • Đấu tranh để lấy chất nuôi dưỡng

    Như Chúa Giêsu đã đấu tranh trong vườn Giếtsêmani, chúng ta cũng phải đấu tranh để tiếp tục bám vào điều gì đó vượt quá bản năng tự nhiên của ...

  • Chúa không gọi những người giỏi nhất

    Chúa cho chúng ta chiếc đèn pha, nhưng không phải chiếc đèn pha lớn trên hải trình của mình, Ngài cho chúng ta chiếc đèn pha… xe đạp!

  • Suy niệm Chúa nhật 6 Thường niên Năm C

    Gợi ý từ Bài Tin Mừng: Cách tốt nhất để đón nhận PHÚC chính là sống tinh thần nghèo khó: NGHÈO mà không khó khăn cau có; dù nghèo nhưng không ...

  • Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!

    Nhiều bạn trẻ than thở rằng cuộc sống sao chán quá, nặng nề quá, mệt mỏi quá...và đó là lý do để các bạn không chịu suy tư làm việc và cống ...

  • Lắng nghe tích cực trong đồng hành với các gia đình

    Lắng nghe, chúng ta có thật sự sử dụng khả năng này như là một công cụ hữu hiệu trong việc chữa lành những anh chị em đang gặp những tổn thương ...

  • Từ một chiếc xương sườn

    Có người cho rằng chiếc xương sườn mà Thiên Chúa đã lấy từ Adam để làm nên Eva là chiếc xương đã giữ trái tim Adam quá chặt. Nó không cho ...

  • Quà tặng của sự tĩnh lặng

    Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn bã cứ ...

  • Nước Trời trong tâm trí người trẻ

    Chúng ta phải thú thật với nhau rằng Nước Trời là thực tại xa vời nơi tâm trí nhiều người trẻ. Họ quan tâm đến chuyện thế sự hơn là chuyện ...

  • Một danh sách việc cần làm

    Tôi sẽ nỗ lực để không bao giờ nhìn vào những gì tôi đang mất đi, nhưng nhìn vào cuộc đời tuyệt vời và viên mãn của tôi lâu nay.

Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1017
Tất cả: 55,006,981