Suy niệm Chúa Nhật 17 Thường niên B

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN B

ANH EM CỨ BẢO NGƯỜI TA NGỒI XUỐNG ĐI

Ga 6,1-15

 

6,1 Sau đó, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái. 5 Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp: "Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút." 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người: 9 "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!" 10 Đức Giê-su nói: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi." Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi." 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!" 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.

 

Chiết tự CHÚNG và Gợi ý

 

CHÚNG là đông đúc, người ta.

Ba người nhiều mắt nhìn ra tứ bề.

 

 

CHÚNG (nhiều, người ta) được ghép bởi hai chữ MỤC (con mắt, nhìn) và NHÂN (người). Được hiểu là một đám đông người có nhiều con mắt theo dõi. Người đời hay ví: mắt dân là mắt khóm (quả khóm, trái thơm).

 

Chúng ta có được vài gợi ý theo “Hán Việt Từ Điển Trích Dẫn”:

◼ (Tính) Đông, nhiều. ◎Như: chúng sinh  các loài có sống có chết, có cảm giác, chúng hoạn các bệnh tật. ◇Vương An Thạch : Phù di dĩ cận, tắc du giả chúng; hiểm dĩ viễn, tắc chí giả thiểu  (Du Bao Thiền Sơn kí ) Chỗ phẳng mà gần thì kẻ đến chơi nhiều; chỗ hiểm mà xa thì người đến chơi ít.
◼ (Tính) Thường, bình phàm, phổ thông. ◇Khuất Nguyên 
: Chúng nhân giai túy ngã độc tỉnh  (Ngư phủ 
) Người đời đều say, riêng mình ta tỉnh.

◼ (Danh) Mọi người, nhiều vật, nhiều sự vật. ◎Như: quần chúng  mọi người, quan chúng  khán giả. ◇Tả truyện : Chúng bạn thân li, nan dĩ tể hĩ  (Ẩn công tứ niên ) Mọi người phản lại, người thân chia lìa, khó mà nên thay.

 

Gợi ý ĐÁM ĐÔNG, NGƯỜI TA từ Bài Tin Mừng:

 

Hãy biết quan tâm đến mọi người để nhận ra những nhu cầu chính đáng và khả năng của anh chị em mình.

6,1 Sau đó, Đức Giê-su sang bên kia Biển Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là Biển Hồ Ti-bê-ri-a. 2 Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người đã làm cho những kẻ đau ốm. 3 Đức Giê-su lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái. 5 Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" 6 Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. 7 Ông Phi-líp-phê đáp: "Thưa, có mua đến hai trăm quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút." 8 Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người: 9 "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!"

Chúa Giêsu tôn trọng và yêu thương dân chúng. Chúa nhận ra sự đói khát cả về tinh thần lẫn vật chất của dân chúng. Chúa hạ xuống để hòa vào dân chúng để phục vụ và mời gọi cùng khuyến khích mọi người góp phần nhỏ bé của mình vào việc phục vụ lẫn nhau.

 

Hãy biết tôn trọng dân chúng trong phục vụ để nhận ra sức mạnh nơi dân chúng.

10 Đức Giê-su nói: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi." Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. 11 Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. 12 Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: "Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi." 13 Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng. 14 Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!" 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.

Trong khả năng và hoàn cảnh của mình, Chúa đã dạy chúng ta cách phục vụ anh chị em mình: Hãy dâng những gì mình có dù là rất nhỏ bé, vào quyền năng và tình yêu vĩ đại của Thiên Chúa sẽ có phép lạ xảy ra. Sức mạnh của dân chúng là vô lường! “Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình”. Thuận thiên tất thắng, hòa dân tất thành!

 

Xin Chúa chúc lành cho mỗi chúng ta, luôn biết nhận ra quyền năng của Thiên Chúa và tín thác vào tình yêu thương của Người.

 Ước chi được như vậy.

 Lm. JB. Trần Đinh Tử.

 

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN B

 

Ông Bà Anh Chị Em thân mến.

Lời mời gọi của Chúa Nhật Thứ Mười Bảy Thường Niên hôm nay là: “HÃY TIN TƯỞNG NƠI CHÚA, NGƯỜI LUÔN CHĂM SÓC VÀ YÊU THƯƠNG CHÚNG TA”. Trong tâm tình tin tưởng và khiêm tốn chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện:

 

Ngước mắt lên, Đức Giê-su nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Phi-líp-phê: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?" Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi người trong Hội Thánh, luôn nhận ra tình thương yêu quan tâm của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

 

Một trong các môn đệ, là ông An-rê, anh ông Si-môn Phê-rô, thưa với Người: "Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!" Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi người trong Hội Thánh, biết quan tâm đến người khác và cũng khiêm tốn nhận biết giới hạn của mình. Chúng ta cùng cầu xin Chúa

 

Đức Giê-su nói: "Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi." Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Vậy, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát ... Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tuỳ ý. Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, luôn phó thác vào quyền năng của Chúa và dâng lời cảm tạ. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

 

Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giê-su làm thì nói: "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!" Nhưng Đức Giê-su biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình. Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cho mọi người trong giáo xứ chúng ta, biết sống đoàn kết và phát huy sức mạnh tập thể. Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

 

 Lạy Thiên Chúa tình yêu là Cha chúng con, nhờ lời chuyển cầu của Đức Mẹ Maria, Thánh Cả Giuse và Các Thánh Tử Đạo Việt Nam cùng Các Thánh xin Chúa thương ban phúc lành để mỗi người chúng con, luôn biết nhận ra tình quyền năng của Thiên Chúa và tín thác vào tình yêu thương của Người. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con.

 

 

Bài viết liên quan:

Suy niệm Chúa Nhật 20 Thường niên B
Suy niệm Chúa Nhật 19 Thường niên B
Suy niệm Chúa Nhật 18 Thường niên B
Suy niệm Chúa Nhật 16 Năm B
Suy niệm Chúa Nhật 15 Thường niên B
Suy niệm Chúa nhật 14 Thường niên Năm B
Suy niệm Chúa nhật 13 Thường niên B
Suy niệm Chúa Nhật lễ Thánh Gioan Tẩy Giả
Suy niệm Chúa nhật 11 Thường niên B
Suy niệm Chúa Nhật 10 thường niên B
Page 1 of 27 (269 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
25
26
27
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1035
Tất cả: 51,365,985