Một sự vâng phục đúng đắn

MỘT SỰ VÂNG PHỤC ĐÚNG ĐẮN

 

Có người còn cho rằng vâng phục chỉ đơn giản là “vâng vâng dạ dạ”, cứ nhắm mắt làm những gì bề trên truyền là xong. Đây không phải là vâng phục...

 

 

Giống như với hai lời khấn kia, cũng có nhiều quan niệm sai lầm liên quan đến sự vâng phục trong đời tu. Điều dễ thấy nhất mà người ta vẫn thường đề cập đến đầu tiên chính là tư tưởng cho rằng vâng phục là đánh mất bản thân, không có sự tự chủ, là gạt bỏ tự do, xúc phạm nhân phẩm. Kỳ thực, có khi phải nghĩ ngược lại mới đúng. Sự vâng phục giúp người ta sử dụng tự do của mình cách đúng đắn hơn, và có được sự tự chủ hơn. Bản thân người đó cũng học được cách kiềm chế bản thân, sống khiêm nhường, luôn mở lòng mình ra cho những khả thể mới. Nhờ đó, họ sẽ trưởng thành hơn, chín chắn hơn, chứ không còn bảo thủ, cố chấp hay cứ luôn khăng khăng với ý riêng của bản thân.

Có người còn cho rằng vâng phục chỉ đơn giản là “vâng vâng dạ dạ”, cứ nhắm mắt làm những gì bề trên truyền là xong. Đây không phải là vâng phục, mà là nhu nhược, không có chính kiến. Mọi tu sĩ đều được phép chia sẻ những suy nghĩ của mình với bề trên và có những cuộc đối thoại với bề trên khi cần thiết. Cũng không có một niềm tin mù quáng rằng vì bề trên là đại diện của Chúa nên luôn luôn đúng, nắm chắc chân lý trong tay; hoặc bề trên là người giỏi giang, thông minh nên những gì người đó nói ra là hoàn toàn xác đáng 100%, không có gì bàn cãi. Bề trên là đại diện của Chúa, chứ bề trên không phải là Chúa. Giỏi giang đến mức nào cũng sẽ có lúc phạm sai lầm và có nhiều điều không biết, dẫn đến phán đoán sai. Bề dưới không buộc phải vâng phục bề trên trong những gì rõ ràng là sai, chiếu theo luật Giáo hội và luật lương tâm. Còn khi nằm trong thế trắng đen chưa rõ, thì vâng phục bề trên là điều khuyến khích, bởi lẽ chúng ta đâu biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó.

Bề trên cũng cần phải hết sức cảnh giác. Không bao giờ được coi quyền như là công cụ để thống trị, để khẳng định mình, để ra oai, khiến cho người dưới bị tê liệt, không phát huy được sáng kiến. Quyền của bề trên là do Chúa ban cho, và để phục vụ người khác. Người lãnh quyền là người lãnh nhiệm vụ, giúp từng người trong cộng đoàn và toàn thể cộng đoàn thực thi ý Chúa, chứ không phải biến mình thành kẻ độc tài, muốn làm gì thì làm, dùng quyền bính của mình để đe doạ người khác. Thật ra, một bề trên khôn ngoan phải là vị bề trên biết lắng nghe bề dưới, biết tạo tương quan với bề dưới, để cuộc sống và công việc chung được diễn ra trôi chảy. Người nào càng lạm dụng quyền thì sẽ càng gánh lấy sự thiệt thòi và sự xa tránh của anh chị em. Khi còn đương nhiệm, có thể họ còn được nể trọng. Đến khi hết nhiệm kỳ, chỉ còn lại sự khinh miệt và đắng cay.

Ngày xưa, người ta coi vâng phục là một kiểu hãm mình để rèn luyện nhân đức, kỷ luật cho mình (nhắm đến yếu tố “cho mình”). Còn ngày nay, vâng phục là tự thực hiện việc bỏ mình, tự do dấn thân trong ơn gọi và sứ mạng (“cho mình và cho người khác”). Bởi thế, người tu sĩ đòi buộc phải có một thái độ vâng phục sao cho đúng đắn. Thánh Inhaxio nói đến ba cấp độ vâng phục: vâng phục trong hành vi (làm những gì bề trên truyền), vâng phục trong ý muốn (muốn những gì bề trên muốn) và vâng phục trong phán đoán (có cùng một phán đoán với về trên, ngay cả khi bề trên chưa diễn tả ra thành lời). Ta có thể tóm lược nó một cách dễ hiểu thành hai cấp độ: vâng phục bên ngoài và vâng phục bên trong.

Vâng phục bên ngoài là vâng phục trong mọi lĩnh vực được giao, trừ những gì rõ ràng là không đúng, với một thái độ mau mắn, không chần chừ, trong tinh thần cộng tác, đối thoại. Nói cách khác, đó là chuyện tuân theo những gì bề trên truyền khiến, và vận dụng hết mọi khả năng để thực thi và chu toàn nó một cách thật tình, vui vẻ, không trễ nãi, không chần chừ, không càm ràm hay phàn nàn. Còn vâng phục bên trong là kiểu vâng phục không cưỡng ép nhưng tự nguyện hết lòng. Luôn có trách nhiệm với việc được giao. Đôi khi, nó còn bao hàm cả một sự đơn sơ, không đòi hỏi phải biết rõ hết mọi lý do tại sao bề trên sai mình làm điều đó, không phải lúc nào cũng đòi chất vấn bề trên, đối thoại với bề trên nhiều đến mức không cần thiết, hay đòi bề trên phải thoả đáng những điều kiện của mình trước khi vâng phục. Một sự vâng phục bên trong chính là muốn điều bề trên muốn khi bề trên ra lệnh và xác quyết rằng lệnh truyền ấy là đúng, là điều cần phải làm, là chọn lựa mà nếu mình là bề trên, mình cũng sẽ làm như vậy.

Dĩ nhiên, để có thể đạt tới sự vâng phục lý tưởng như vậy, cần phải có những nỗ lực từ cả hai phía, cả đương sự lẫn bề trên; và nó cũng đòi hỏi một quá trình huấn luyện đúng đắn. Phải làm sao để cả hai hãm bớt cái tôi, biết lấy tinh thần phục vụ làm mục tiêu phấn đấu, biết nhìn thấy hình ảnh của Chúa trong nhau làm động lực thúc đẩy. Có như thế, sự vâng phục trong đời tu mới mặc lấy được nét đúng đắn và tinh tuyền của nó. Cả bề trên lẫn bề dưới đều trở thánh khí cụ đắc lực của Chúa và trở thành chứng nhân cho một cung cách làm việc vượt trên thiện cảm, ác cảm, không bị sức quyến rũ của quyền lực khống chế nhưng biết sống theo tinh thần Tin Mừng mà Đức Giêsu đã hết lời dặn dò các môn đệ của mình: “Anh em biết: những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Nhưng giữa anh em thì không được như vậy: ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người. Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,42,45). Phục vụ đến độ hiến mạng sống chính là cung cách hành xử của Chúa, và thiết nghĩ, đó cũng cần là cung cách mà mỗi người tu sĩ phải mang lấy cho mình, trong tinh thần của đức vâng phục.

 

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ (dongten.net)

Bài viết liên quan:

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!
Từ một chiếc xương sườn
Nước Trời trong tâm trí người trẻ
20 danh xưng của Chúa Giêsu
Câu chuyện giáo dục: Chú chưa lì xì cho con
Chuyện tình cảm nơi người tu sĩ
Rễ Đắng- Trái Ngọt.
Cha vô danh
Đức Giêsu kêu gọi người trẻ
"Xã Hội Đời Tu" luôn cần những "Nguyên Tắc" và "Giá Trị"
Page 1 of 27 (266 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
25
26
27
Next
Bài viết mới
  • Suy niệm Chúa nhật 6 Thường niên Năm C

    Gợi ý từ Bài Tin Mừng: Cách tốt nhất để đón nhận PHÚC chính là sống tinh thần nghèo khó: NGHÈO mà không khó khăn cau có; dù nghèo nhưng ...

  • Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ!

    Nhiều bạn trẻ than thở rằng cuộc sống sao chán quá, nặng nề quá, mệt mỏi quá...và đó là lý do để các bạn không chịu suy tư làm việc và cống hiến.

  • Lắng nghe tích cực trong đồng hành với các gia đình

    Lắng nghe, chúng ta có thật sự sử dụng khả năng này như là một công cụ hữu hiệu trong việc chữa lành những anh chị em đang gặp những tổn ...

  • Từ một chiếc xương sườn

    Có người cho rằng chiếc xương sườn mà Thiên Chúa đã lấy từ Adam để làm nên Eva là chiếc xương đã giữ trái tim Adam quá chặt. Nó không cho trái ...

  • Quà tặng của sự tĩnh lặng

    Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn ...

  • Nước Trời trong tâm trí người trẻ

    Chúng ta phải thú thật với nhau rằng Nước Trời là thực tại xa vời nơi tâm trí nhiều người trẻ. Họ quan tâm đến chuyện thế sự hơn là chuyện tìm ...

  • Một danh sách việc cần làm

    Tôi sẽ nỗ lực để không bao giờ nhìn vào những gì tôi đang mất đi, nhưng nhìn vào cuộc đời tuyệt vời và viên mãn của tôi lâu nay.

  • Mười cá tính làm cho một phụ nữ trở nên đặc biệt

    Triết gia Platon còn nói: “Sức mạnh của điều thiện ở trong bản chất của cái đẹp”. Sau đây là mười nét cá tính làm cho phụ nữ trở nên đẹp.

  • 20 danh xưng của Chúa Giêsu

    Vậy tôi xin mời bạn cùng nhìn lại 20 danh xưng mà tôi dựa theo trang Catholic-link.org để đi vào tâm tình cầu nguyện với Chúa Giê-su-su ...

  • Đừng lo lắng cho ngày mai

    Năm vừa qua, chúng ta thử ngồi suy lại 365 ngày với biết bao lần chúng ta khổ tâm lo lắng cho cuộc sống, cho tương lai…rồi chúng ta có làm được ...

Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 802
Tất cả: 54,959,418