Vì sao người Việt lãng phí thức ăn?

VÌ SAO NGƯỜI VIỆT LÃNG PHÍ THỨC ĂN?

 

TTO - Theo bạn Lại Thị Ngọc Hạnh, bệnh sĩ diện, thích thể hiện, sợ bị đánh giá là keo kiệt và ám ảnh bởi quá khứ khó khăn,... là hai nguyên nhân chính khiến nhiều người Việt lãng phí thức ăn.

 

Không khó khăn gì để bắt gặp cảnh những bàn thức ăn ở các nhà hàng tàn tiệc rồi mà có nhiều đĩa chỉ mới được động đũa đôi chút - Ảnh: Tư liệu TTO

 

Việc nhiều người Việt Nam hiện nay đang sử dụng thức ăn một cách rất lãng phí, nhất là trong những ngày Tết nguyên đán là câu chuyện biết rồi nói hoài nhưng chưa sửa được.

 

Không khó khăn gì để bắt gặp cảnh những bàn thức ăn ở các nhà hàng tàn tiệc rồi mà có nhiều đĩa chỉ mới được động đũa đôi chút.

 

"Các nước phát triển trên thế giới đã và đang cố gắng tiêu dùng mọi thứ từ đồ ăn thức uống đến áo quần, túi xách … một cách hợp lý, tiết kiệm nhất, không lẽ một nước chưa giàu như Việt Nam mình cứ lãng phí hoài sao được?"

 

Cũng dễ dàng nhìn thấy cảnh ngày mùng 4, 5 tết thùng rác ngoài phố bị đổ đầy bánh chưng, bánh tét mốc chua, rau củ, trái cây héo úa…

 

Sự lãng phí đồ ăn này kéo từ ngày thường đến ngày lễ, tết, từ thành phố cho đến vùng quê. Vậy vì sao một đất nước chưa giàu, vẫn còn nhiều người nghèo khó như chúng ta lại lãng phí thức ăn như vậy?

 

Theo tôi, có hai nguyên nhân:

 

Một là: nhiều người mắc bệnh sĩ diện, thích thể hiện, sợ bị đánh giá là keo kiệt, bủn xỉn

 

Một bộ phận người Việt chúng ta mắc bệnh sĩ diện, thích thể hiện đẳng cấp sang chảnh bằng cách phô trương sự giàu có trong bàn ăn, gọi thật nhiều dù biết rằng sẽ không thể nào ăn hết. Nếu gọi ít hoặc vừa đủ sợ bị chê là "kẹo kéo", là keo kiệt.

 

Ăn uống xong phải để dư lại một ít cho … lịch sự! Có thể khi tính tiền lòng cũng đau như cắt nhưng ngoài mặt phải cố cười như thể ta đây không tiếc tiền, hào phóng với mọi người.

 

Tết nhất khách tới chơi là cứ phải dọn đồ ăn ra, khui bia rồi ép nhau ăn vài miếng, uống vài ly, không ăn uống là chủ nhà bị dông cả năm. Nhưng khách thì phải đi chúc Tết nhiều nơi nên những bàn tiệc bày ra có mấy khi được dùng hết.

 

Điệp khúc dọn ra cất vô vài lần là đến điểm kết thúc bằng thùng rác. Hết Tết, đồ ăn thức uống bị hư do không kịp sử dụng phải đổ bỏ, chủ nhà cũng tiếc chứ nhưng không dọn, không mời, không chuẩn bị thì sợ người khác đánh giá là không nhiệt tình nên đành phải lãng phí.

 

Hai là: ám ảnh bởi quá khứ khó khăn, bởi một thời ăn không đủ no, mặc không đủ ấm

 

Đất nước Việt Nam trải qua quá nhiều năm chiến tranh, người dân vốn đã phải quen với cuộc sống thiếu thốn trăm bề, phải thắt lưng buộc bụng để dồn sức cho chiến trường.

 

Sau giải phóng vì đất nước chậm đổi mới nên cuộc sống của đa số nhân dân lại tiếp tục khó khăn, thiếu thốn, cơm độn khoai, áo quần vá trước vá sau, chỉ dám ước ăn no mặc ấm chứ không dám mơ ăn ngon mặc đẹp.

 

Ngày nay, khi kinh tế đất nước phát triển, thu nhập gia đình tăng lên, như để bù đắp lại cho những ngày gian khó nhiều người không tiếc tiền chi cho việc ăn và mặc. Ăn nhiều để bù cho những ngày đói. Dự trữ đồ ăn thức uống để đề phòng khi khan hiếm hàng hóa.

 

Tâm lý tích trữ hàng hóa vốn đã ăn sâu trong tiềm thức của thế hệ ông bà chúng ta được truyền sang đời bố mẹ và một cách vô tình được di truyền tiếp cho thế hệ con cháu.

 

Tôi nhớ bà nội tôi khi còn sống, cứ hễ trời mưa mấy ngày là bà bắt đi mua thêm bao gạo dù trong nhà không thiếu. Bà nói mua để dành không lỡ mưa lâu cửa hàng hết gạo! Nếu lũ con cháu mà cười không chịu đi mua là bà sẽ cằn nhằn cho đến lúc chịu mua mới thôi.

 

Nhà có khách hay đám tiệc gì là bà bắt mua thiệt nhiều đồ ăn, nấu thêm cơm vì "chẳng thà thừa còn hơn thiếu"! Cách suy nghĩ thừa hơn thiếu của bà đã lây sang tôi từ khi nào chẳng biết mà mãi đến bây giờ tôi vẫn chưa sửa được.

 

Dẫu biết lãng phí thức ăn là góp phần làm ô nhiễm môi trường, lãng phí tiền bạc và công lao động, là việc làm đáng chê trách khi trên đất nước mình và thế giới này còn nhiều người thiếu thức ăn nhưng để thay đổi thói quen xấu này không phải dễ dàng gì.

 

Chỉ có điều các nước phát triển trên thế giới đã và đang cố gắng tiêu dùng mọi thứ từ đồ ăn thức uống đến áo quần, túi xách … một cách hợp lý, tiết kiệm nhất, không lẽ một nước chưa giàu như Việt Nam mình cứ lãng phí hoài sao được?

 

LẠI THỊ NGỌC HẠNH (tuoitreonline)

Bài viết liên quan:

Đừng giết ông già Noel quá sớm
MẤT GỐC
Đợi Người Yêu
Câu chuyện của lão Vương hay lòng can đảm của tha thứ
Đánh mất chính mình
Cách chúng ta phản ứng lại khi bị chỉ trích và phản đối
Linh mục & Mùa Trai Tịnh
Tháng 11 – gẫm suy về cái chết
Cúi đầu và ngước đầu
Nét đẹp nơi nghĩa trang
Page 1 of 30 (293 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
28
29
30
Next
Bài viết mới
  • Vượt trên chỉ trích và oán giận – Lời mời gọi cảm thông sâu sắc hơn

    Vượt lên cơn giận và căm phẫn, vượt lên sự chỉ trích chính đáng trước những gì là bất lương và bất công, chính là một sự cảm thông sâu sắc ...

  • Đón nhận trái tim Chúa Giêsu như Thánh Charles de Foucauld + GB. Bùi Tuần

    Anh Charles luôn mặc một chiếc áo dài trắng đơn sơ, có thêu trái tim Chúa Giêsu trước ngực. Anh luôn ở lại trong trái tim Chúa Giêsu với tâm ...

  • Hãy tin vào ông già Noel

    Mong chúng ta không bao giờ quá già, quá cầu kỳ, quá người lớn, quá mất trinh nguyên để không còn nhìn được “cánh cửa của căn phòng trẻ ...

  • Đừng giết ông già Noel quá sớm

    Phá vỡ các cấm kỵ, giết chết tính thơ ngây, dù nó ngây ngô như thế nào, thì đem được gì thêm cho tâm hồn? Rất nguy hiểm nếu cho ông già Noel ...

  • Người trẻ và cha xứ

    Chúng ta chỉ có một Cha trên trời và chúng ta là anh em với nhau. Nếu trong Hội Thánh có những mục tử, hoặc những người chưa tốt, thì không ...

  • Suy niệm Chúa Nhật 2 Mùa Vọng Năm C

    PHẲNG chính là không còn chỗ lồi lõm trở ngại để người ta không bị vấp ngã, không còn ngại ngùng khi đến với nhau, làm được điều này đòi hỏi ...

  • Cái mác tu sĩ

    Từ khi tôi thấy lòng mình khao khát dâng đời mình cho Chúa, dường như tôi chưa mảy may nghĩ rằng mình sẽ làm gì vĩ đại sau này và tôi cũng ...

  • MẤT GỐC

    Cảm nghiệm cái gì cũng chóng qua có thể làm chúng ta đau lòng, nhưng nó cũng là động lực để cho chúng ta tìm kiếm sâu hơn bên trong tất cả những ...

  • Người trẻ trước một Thiên Chúa quan phòng

    Là người trẻ đang dâng trào sức sống, hẳn nhiên không ai trong chúng ta dễ dàng chấp nhận khổ đau. Mặt khác, chúng ta cũng tin rằng đi theo ...

  • Đi tu là ơn gọi hiến dâng

    Tôi biết vài người đã chuẩn bị kết hôn, nhưng chính lúc đó, Thiên Chúa gọi hai người bước và con đường dâng hiến! Chính họ cũng không hiểu hết ...

Thống kê Truy cập
Đang online: 1318
Tất cả: 53,755,128