Niềm vui gia đình: Toòng Teng Một Chiếc

NIỀM VUI GIA ĐÌNH : Toòng Teng Một Chiếc

 

Lấy nhau, có phải là một cuộc dung giăng, dung giẻ như trong phim tình cảm, Hàn Quốc đâu. Là bước vào một vùng trời với đầy trách nhiệm. Anh sẽ là trụ cột của gia đình, anh sẽ là bờ vai tựa cho đời em.

 

         

Bỗng dưng cuộc đời bây giờ sao đẹp đến thế! Cũng vẫn là ngôi nhà này; cũng vẫn là bức hàng rào này; cũng vẫn là những đồ vật trong ngôi nhà này; vậy mà ô hay, sao bỗng lúc này đây, tất cả đều trở nên đẹp đẽ và dễ thương đến vậy.

          Từ lúc nào thế?

          Từ chiều qua, chiều thứ bảy tươi hồng. Mình đến nhà con bạn để ăn sinh nhật của nó. Số người tham dự không đông lắm! Chỉ chừng gần hai mươi đứa bạn.

          Là bạn thân của nhỏ Xuân, con nhỏ chủ nhà mừng sinh nhật, nên nó mời mình lên cùng cắt bánh với nó. Một chút e thẹn, nhưng cũng hơi hãnh diện.

          Vừa cùng cô chủ nhỏ cắt bánh xong, bỗng nghe bên tai có tiếng thầm thì: “Em đẹp quá.” Mình quay ngoắt lại, để tìm người vừa nói. Một anh chàng có mái tóc hi-fi (hai phai), nửa đen, nửa đỏ. Đang nhe răng cười làm quen.

          Cắt bánh xong, anh chàng kéo thêm ghế, mời mình ngồi chung bàn.

          Khiếp! Người đâu mà vui và ga lăng thế! Hồn tôi cứ chao đi, lâng lâng như cánh chim trên ngàn, khiến chẳng nhận xét được gì nhiều về anh chàng bên cạnh.

          Chỉ vội vã nhận ra rằng: Đó là một anh chàng không cao lắm, nhưng khuôn mặt cũng có thể gọi là đẹp trai, ăn nói liếng thoáng, với âm giọng trầm trầm ấm cúng. Nhưng điều đặc biệt khiến tôi lưu ý nhất, là bên tai phải, có đeo một chiếc toòng teng màu trắng.

          Bịn rịn mãi, rồi cũng chia tay nhau ra về, sau khi đã cho nhau số điện thoại.

          Ngày tháng trôi đi, người con trai ấy xuất hiện nhiều hơn ở nhà mình. Những cú điện thoại và những cuộc hẹn hò được lén lút tổ chức nhiều hơn.

          Thi thoảng, lúc lên giường chờ ngủ. Mình chợt nghĩ, thế là đời mình sắp có điểm để tựa rồi.

          Nghe biết mình và chàng ấy quen nhau, và hình như là gần lắm rồi tình yêu thì phải, bố, mẹ và ông anh mình không bằng lòng. Mình khó chịu không hiểu. Anh ấy đẹp giai và nói chuyện hay thế mà sao lại can ngăn.

 

1.    Điểm tựa cho đời mình.

Mẹ hỏi:  -    Nó làm nghề gì?

-         Anh làm nghề tự do.

          -         Tự do là nghề gì?

                     Yên lặng.

Lấy nhau, có phải là một cuộc dung giăng, dung giẻ như trong phim tình cảm, Hàn Quốc đâu. Là bước vào một vùng trời với đầy trách nhiệm. Anh sẽ là trụ cột của gia đình, anh sẽ là bờ vai tựa cho đời em. Vậy mà nếu anh chẳng có nghề nghiệp gì, thì mái ấm sẽ đổ ập xuống.

Còn ông anh mình thì bảo:

-       Mày đừng lấy nó. Tao thấy nó lúc nào cũng ôm con gà. Lêu têu tối ngày, và đá độ tối ngày, thì liệu rằng, đời cô sẽ thế nào?

Hơn nữa, tao còn thấy tận mắt, thằng ấy nó uống rượu khiếp lắm. Mới có vài chục tuổi đầu, mà có thể cưa cả lít. Nghiêng ngả lên xe honda, chỉ một cái né tránh, là chạy thẳng ra nghĩa địa. Hay chí ít, cũng nằm yên bất động. Cô mày sẽ phải nuôi bó cô suốt đời.

-       Em sẽ bảo anh ấy bỏ đá gà và uống rượu.

Lấy gì làm bảo đảm, là mày sẽ bảo được nó. Hôm nay, đang quen nhau, nó hứa, nhưng cưới xong rồi, thì mày sẽ chẳng còn tí uy nào với nó đâu.

 

2. Anh là người đứng mũi chịu sào.

Lập gia đình, ước mong gia đình sẽ là một tổ ấm. Để thành tổ ấm, cả hai sẽ phải hy sinh và cố gắng rất nhiều. Và trước tiên, người chồng sẽ phải là người đứng gầy dựng, tạo lập gia đình trong vai trò người gia trưởng. Và rồi tối hôm qua. Ông anh vừa đi lễ đêm Giáng Sinh về. Vào bàn, và lên tiếng, để gọi mình gấp.

Không được rồi em ơi. Thằng bồ em, tối rồi không đi lễ, tao thấy đang ngồi đánh bài ở cái quán cà phê võng gần trường học ấy. Em bảo với anh là nó có đạo. Có đạo mà khô khan thế! Thì cũng chẳng hơn gì đứa bên lương. Mùa Noel này, chắc gì nó đã xưng tội xưng lỗi gì. Tội nó cũng không sợ, thì Chúa nó cũng chẳng sợ. Thì nó cũng chẳng sợ bất cứ điều gì nữa. Em suy nghĩ thử dùm anh xem nhé.

Còn về cái vụ đánh bài. Em cân nhắc kỹ dùm lại cho anh. Có thằng nào đánh bạc mà giầu được đâu. Suốt đời là mạt rệp. Bài bạc là một thứ cực kỳ khó bỏ. Em lại nghĩ là em có thể thuyết phục được nó chắc. Đầy người đàn bà đã phải ôm mặt khóc, trong kiếp đọa đầy, vì vớ phải một thằng chồng bài bạc đấy.

Em có nhớ nhà lão Hùng ở đầu phố không? Gia đình tan nát vì sự bài bạc của lão đấy. Anh nhớ, có lần lão nói với anh:

“Vợ thì tôi có thể bỏ được, còn bài bạc thì không.”

Mình nghe những lời của ông anh, mà lỗ tai rối rắm lùng bùng. Tôi thấy nguy hiểm thật, muốn dứt bỏ, nhưng hình ảnh của chiếc toòng teng bên tai cứ ám ảnh mình, cùng với nụ cười tươi.

Mình úp mặt xuống gối mặc cho nước mắt ướt đẫm trên gối. Chơ vơ giữa chập chờn, không biết nên tiến hay nên lùi?

 

D.TEHIM

 

Bài viết liên quan:

Niềm vui gia đình: ĐÔI MẮT
Bêlem trong những ngày Giáng Sinh
Phân định về ơn gọi hôn nhân
"Dâu tây" liệu có đem lại cuộc sống hạnh phúc?
Bảy đức tính bạn nên khuyến khích con cái thực hành
Người đàn ông hoàn hảo, không có đâu! Đừng chờ đợi người đàn ông như thế
Những tệ nạn ngày nay liên quan đến tính dục
Năm lời khuyên thực tiễn của Đức Phanxicô để có một đối thoại tốt giữa vợ chồng
Thinh lặng để khám phá tình mẹ nghĩa cha
Mắt tôi nhòe đi khi nhìn những ngón tay em Bôm lướt trên phím đàn
Page 1 of 13 (121 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
11
12
13
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 818
Tất cả: 47,156,603