Thứ Hai 20/11/2017 – Thứ hai tuần 33 thường niên. – Người mù thành Giêricô.

Người mù thành Giêricô.

20/11 – Thứ hai tuần 33 thường niên.

"Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi? - Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy".

 

LỜI CHÚA: Lc 18, 35-43

Khi Chúa đến gần thành Giêricô, thì có một người mù ngồi ăn xin bên vệ đường. Khi nghe tiếng đám đông đi qua, anh liền hỏi có chuyện gì đó. Người ta nói cho anh biết có Ðức Giêsu Nazareth đang đi qua.

Bấy giờ anh liền kêu lên rằng: "Lạy ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi!" Những người đi trước mắng bảo anh nín đi, nhưng anh lại càng kêu lớn tiếng hơn: "Lạy con vua Ðavít, xin thương xót tôi!"

Vậy Chúa Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh đến cùng Người. Khi anh đến gần bên Người, Người hỏi anh: "Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?" Anh thưa: "Lạy Ngài, xin cho tôi được xem thấy". Chúa Giêsu bảo anh: "Hãy nhìn xem, lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi". Tức khắc anh thấy được và anh đi theo Người, và ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa.

 

* Đọc GIỜ KINH PHỤNG VỤ  link CGKPV

 

* Các BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ

 

SUY NIỆM 1: Sự mù lòa thiêng liêng

Con người đã được Thiên Chúa sáng tạo đặt vào trong hiện hữu và cuối cùng sẽ trở về cùng Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô. Trong thời gian chờ đợi ngày trở về này, mỗi người chúng ta phải sống như thế nào? Chúng ta hãy đối chiếu cuộc sống chúng ta với Lời Chúa, nhưng không phải chỉ đối chiếu, mà còn cần phải sửa chữa, vứt bỏ những gì không phù hợp với lời dạy của Chúa.

Tin Mừng mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay, kể lại cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người mù thành Giêricô. Ðây không phải là dụ ngôn, mà là biến cố có thật. Chúng ta có thể quan sát hai thái độ thực hành. Trước hết là thái độ của những người cản trở không cho anh mù gặp gỡ Chúa, những người này cho rằng chỉ có họ mới được quyền đi bên cạnh Chúa. Thật ra, trong tương quan giữa con người với Thiên Chúa, trên bình diện thông ban ân sủng, cứu rỗi, con người không thể cậy dựa vào quyền lợi của mình mà đòi hỏi Thiên Chúa. Tất cả đều là ân sủng nhưng không của Thiên Chúa, không ai có quyền dành lại ân sủng đó cho riêng mình.

Thái độ thứ hai chúng ta có thể nhận thấy nơi anh mù. Ý thức thân phận của mình, anh không có gì để khoe khoang hay đòi hỏi, nhất là đòi hỏi Thiên Chúa, mà anh chỉ khiêm tốn cầu xin: "Lạy ông Giêsu, con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi". Sự mù lòa thể xác và nghèo nàn vật chất không phải là một ngăn trở con người gặp gỡ Thiên Chúa và lãnh nhận ơn lành của Ngài. Từ ơn lành cho thể xác mù lòa: "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được", anh mù đã tiến thêm một bước quan trọng, như tác giả Luca ghi lại: "Tức khắc anh thấy được và theo Chúa, vừa đi vừa ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa". Anh mù đã sống trọn ơn gọi Kitô của mình; anh đã thực hiện lời Chúa Giêsu căn dặn các môn đệ Ngài: "Ánh sáng của các con phải chiếu soi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những việc lành các con làm, mà tôn vinh Cha các con Ðấng ngự trên trời".

Ước gì Lời Chúa hôm nay thức tỉnh và giải thoát chúng ta khỏi sự mù lòa thiêng liêng, để chúng ta luôn bước đi trong ánh sáng của Chúa và chiếu tỏa ánh sáng ấy trước mặt mọi người.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 2: Người mù thành Giêrikhô

Giáo Hội sắp kết thúc năm phụng vụ với lễ Chúa Giêsu Kitô Vua để nhắc nhở mỗi người chúng ta về sự thật căn bản là Thiên Chúa là khởi đầu và cùng đích của mọi sự, là Alpha và Ômêga. Con người và vũ trụ đã được Thiên Chúa sáng tạo, đặt vào trong hiện hữu và cuối cùng sẽ trở về cùng Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô. Trong thời gian chờ đợi ngày trở về cuối cùng này, mỗi người chúng ta phải sống như thế nào? Trong tuần lễ này, chúng ta hãy đối chiếu cuộc sống cụ thể của mình với lời dạy của Chúa trong Phúc Âm, và không phải chỉ đối chiếu suông mà thôi, mỗi người chúng ta cần sửa chữa, cần dứt bỏ đi những gì không phù hợp với lời dạy của Chúa.

Bài Phúc Âm hôm nay kể lại cuộc gặp gỡ hồng phúc giữa Chúa Giêsu và người mù thành Giêrikhô. Thái độ của anh mù này có thể nêu gương cho mỗi người chúng ta. Ðây không phải là dụ ngôn mà là một biến cố thật sự đã xảy ra, trong đó ta có thể quan sát hai thái độ thực hành.

Thái độ của những người cản trở không cho anh mù đến với Chúa Giêsu, dường như thể chỉ có họ mới có quyền hay đặc quyền theo bên Chúa. Còn người mù ăn xin kia không có phẩm giá, không được kính trọng và không có quyền làm phiền Chúa, không có quyền đi theo Chúa. Ðây là những người độc quyền và muốn giới hạn hành động của Thiên Chúa theo những tiêu chuẩn phàm trần do chính con người đặt ra. Trong mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa trên bình diện của sự thông ban ân sủng cứu rỗi, con người không thể cậy dựa vào quyền lợi của mình mà đòi buộc Thiên Chúa phải làm như thế này hay như thế nọ. Tất cả là ân sủng nhưng không của Thiên Chúa, không ai có quyền giới hạn ân sủng đó cho riêng mình hay trong phạm vi mà mình muốn mà thôi.

Và thái độ thứ hai là thái độ chúng ta quan sát thấy nơi anh mù ngồi ăn xin bên vệ đường gần thành Giêrikhô. Ý thức thân phận của mình, không có gì để khoe khoang hay đòi hỏi, nhất là đòi hỏi Thiên Chúa, anh mù chỉ khiêm tốn kêu xin: "Lạy con vua Ðavít, xin thương xót tôi". Người ta càng ngăn cản thì anh càng la to hơn: "Lạy con vua Ðavít, xin thương xót tôi". Sự mù lòa thể xác và nghèo hèn vật chất không phải là một ngăn trở không cho con người gặp gỡ Thiên Chúa và lãnh nhận ơn lành của Ngài, và từ ơn lành cho thể xác mù lòa: "Lạy Ngài, xin cho con được nhìn thấy". Anh mù đã tiến thêm một bước quan trọng thứ hai là theo Chúa và ca tụng Thiên Chúa, đến độ những kẻ chung quanh cũng được khuyến khích làm theo như vậy. Tác giả Phúc Âm theo thánh Luca đã chú ý ghi lại chi tiết: "Tức khắc anh thấy được và anh đi theo Chúa và ca tụng Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân liền ca ngợi Thiên Chúa". Ðược Thiên Chúa chữa lành, anh mù được sáng mắt kia đi theo Chúa.

Trong Phúc Âm cũng có trường hợp con người được Thiên Chúa làm phép lạ, ban cho ơn lành nhưng rất ít người có phản ứng như anh mù này: "Anh đi theo Chúa và ca tụng Thiên Chúa". Anh làm cho nhiều người bị lôi cuốn ca tụng Thiên Chúa như anh vậy. Anh đã sống trọn vẹn điều mà chúng ta có thể diễn tả qua từ ngữ "Sống trọn vẹn ơn gọi Kitô". Theo Chúa, ca tụng Chúa và làm cho anh chị em chung quanh ca tụng Thiên Chúa. Chúng ta nhớ lại lời căn dặn của Chúa Giêsu với các đồ đệ của Ngài như được ghi lại nơi Phúc Âm thánh Mátthêu chương 5,16 như sau: "Ánh sáng của anh em phải chiếu dọi cho mọi người để họ xem thấy việc lành của anh em mà ngợi khen Cha của anh em ở trên trời".

Lạy Chúa,

Người mù thành Giêrikhô thức tỉnh chúng con, những kẻ đã lãnh nhận nhiều ơn lành của Chúa mà lại không biết theo Chúa và ca tụng Thiên Chúa, đó là sự mù lòa thiêng liêng có thể làm cho con người càng ngày càng sống bội bạc với Chúa.

Lạy Chúa, xin thương giải thoát chúng con khỏi sự mù lòa nguy hiểm này.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 3: Người mù được thấy

Đức Giêsu nói: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh ta đáp: “Lạy Ngài xin cho tôi được thấy.”Đức Giêsu nói: “Anh hãy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” (Lc. 18, 41-42)

Cuối chặng đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giêsu còn loan báo cho các môn đệ về số phận đang chờ đợi Người, nhưng các ông không hiểu gì, mắt các ông còn bị che phủ. Trong số những kẻ ăn xin ở cửa thành Giê-ri-cô, có một người mù, chờ xin đoàn hành hương về dự lễ Vượt qua. Nghe thấy tiếng ồn ào, càng lúc càng gần, người mù biết có gì lạ: “Cái gì vậy?”.

Đôi mắt đức tin

Người ta trả lời cho anh biết đó là Đức Giêsu Na-gia-rét. Đám đông thấy Đức Giêsu làm nhiều việc của Thiên Chúa, nhưng họ vẫn mù về lý lịch của Người. Còn anh mù lại thấy xa hơn họ, Thánh Thần Thiên Chúa đã đem chân lý vào con tim anh và anh tin. “Đức Giêsu, con vua Đa-vít”. Anh biết đó là Giêsu, Đấng Thiên sai Cứu thế, Người phải đến và anh la lớn kêu Người: “Xin thương xót tôi”. Người ta bảo anh câm đi: Anh càng la lớn. Không phải bao giờ cũng gặp được dịp may như thế này: Người được Thiên Chúa sai đến đã viếng thăm dân Ngài!

Đức Giêsu luôn luôn ý thức được hành động của Thánh Thần, Người đã nghe thấy tiếng van xin át cả tiếng ồn ào của đám đông. Người không từ chối biểu lộ là Đấng Thiên sai Cứu thế nữa. Trái lại, Người hành xử vai trò Cứu thế: Người truyền lệnh cho người ta dắt anh mù đến với Người.

Họ thấy quyền phép của Thiên Chúa

Đức Giêsu hỏi anh như thường lệ để trắc nghiệm lòng tin của anh. Người không áp đặt ý muốn của Người bao giờ, nhưng để kẻ khác khởi xướng hỏi xin: “Anh muốn Tôi làm gì cho anh?”, anh đáp: “Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy”. Anh mù kêu Người là Đức Kitô, như các Kitô hữu thời sơ khai đã hát: “Mọi miệng lưỡi tuyên xưng rằng Đức Giêsu Kitô là Chúa trong vinh quang Thiên Chúa Cha”.

Câu trả lời của Đức Giêsu tất nhiên cũng như mọi khi: “Anh hãy thấy đi, lòng tin của anh đã cứu chữa anh”. Người đến cho những mù thấy được, người què đi được, người câm nói được, người điếc nghe được và người chết sống lại.

Lập tức anh thấy được và đi theo Người để cảm tạ Thiên Chúa đã tỏ bày quyền năng của Ngài, và đám đông cùng hòa đồng với anh hát Thánh vịnh ca ngợi Thiên Chúa. Đó là một dấu chỉ về Giáo hội tiến bước theo Đức Kitô để tôn vinh Thiên Chúa Cha.

RC

 

Suy niệm 4:

Trong những năm hành đạo, Đức Giêsu đã chữa một số người mù. 
Vào những ngày cuối đời, khi trên đường lên Giêrusalem lần cuối, 
Ngài đã chữa cho anh mù ở Giêricô. 
Giêricô được coi là thành phố cổ xưa nhất, không xa Giêrusalem, 
nằm ở hạ lưu sông Giođan, thấp hơn mực nước biển 300 mét. 
Anh mù ở Giêricô kiếm sống bằng cách ngồi bên vệ đường ăn xin. 
Anh vừa bị tách biệt với người khác, vừa bị lệ thuộc vào người khác. 
Mất khả năng nhìn, nhưng anh vẫn còn khả năng nghe và nói. 
Để gặp được Đức Giêsu, anh đã tận dụng mọi khả năng còn lại. 
Anh nghe tiếng đám đông đi qua, tiếng chân người rộn ràng (c. 36). 
Anh tò mò hỏi xem chuyện gì vậy. 
Khi biết là Đức Giêsu Nadarét đang đi ngang qua, 
anh thấy ngay điều mình chờ đợi từ lâu, nay đã đến. 
Vị ngôn sứ nổi tiếng này anh nghe đồn đã làm bao phép lạ lẫy lừng. 
Ngay cả người mù bẩm sinh cũng được Ngài làm cho sáng mắt. 
Cơ hội ngàn năm một thuở đã đến rồi. 
Anh tự nhủ mình không thể nào để vuột mất. 
Nhưng làm thế nào để Đức Giêsu lưu tâm đến anh? 
Làm thế nào để cho Ngài dừng lại? 
Vũ khí mạnh nhất và gần như duy nhất của anh, là tiếng kêu. 
Chỉ tiếng kêu của anh mới lôi kéo được sự chú ý của Ngài, 
và báo hiệu cho Ngài về sự hiện diện của anh. 
Anh kêu thật to tên Ngài dù không biết Ngài ở đâu. 
“Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi” (c. 38). 
Hãy nghe tiếng kêu của anh giữa tiếng đám đông ồn ào cười nói. 
Anh kêu tiếng kêu của trái tim, đầy tin tưởng, hy vọng, tha thiết. 
Nhưng tiếng kêu ấy lại bị bắt phải im đi, có thể vì sợ gây phiền hà. 
Anh mù chẳng những đã không vâng lời, lại còn kêu to hơn nữa. 
Rồi tiếng kêu của anh cũng đến tai Đức Giêsu, khiến Ngài dừng chân. 
Đức Giêsu muốn gặp người đã gọi tên mình để xin thương xót (c. 40). 
Cuộc hạnh ngộ bắt đầu bằng câu hỏi anh mong từ lâu: 
“Anh muốn tôi làm gì cho anh?” (c. 41). 
Câu trả lời quá hiển nhiên: “Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy.” 
Khi được sáng mắt, anh không phải ngồi bên vệ đường như trước đây. 
Anh đã nhập vào đám đông những người theo Chúa và đi trên đường. 
Nếu hôm nay Chúa hỏi tôi: “Anh chị muốn tôi làm gì cho anh chị?”, 
tôi sẽ trả lời Ngài ra sao? tôi sẽ xin Ngài điều gì? 
Ơn biết mình mù và muốn thấy rõ chính mình, là một ơn lớn. 
Có người mù, không biết mình mù, nên vẫn thản nhiên ở lại trong cảnh mù. 
Người ấy có thể vô tội, nhưng có nguy cơ gây hại cho tha nhân (Mt 15, 14). 
Lại có người cố ý không muốn thấy, cố ý mù để khỏi phải thay đổi. 
Họ không thấy được cái xà trong mắt mình (Mt 7, 3). 
Xin Chúa giúp chúng ta xóa những nguyên nhân gây mù, 
đó là dục vọng của đôi mắt (1 Ga 2, 16), là thành kiến về người khác. 
Xin Chúa giúp chúng ta nhờ đối thoại mà ra khỏi tình trạng mù xem voi, 
và được Thánh Thần đưa vào sự thật trọn vẹn (Ga 16, 13). 
Ước gì chúng ta khiêm tốn đến với Chúa Giêsu 
mà “mua thuốc xức mắt để thấy được” (Kh 3, 18).

Cầu nguyện:

Như người mù ngồi bên vệ đường 
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. 
Xin cho con được thấy bản thân 
với những yếu đuối và khuyết điểm, 
những giả hình và che đậy. 
Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con 
cả những khi con không cảm nghiệm được. 
Xin cho con thực sự muốn thấy, 
thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa 
chiếu giãi vào bóng tối của con. 
Như người mù ngồi bên vệ đường 
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. Amen 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

Bài viết liên quan:

Thứ Sáu 15/12/2017 – Thứ Sáu tuần 2 mùa vọng. – Chủ quan, phiến diện.
Thứ Năm 14/12/2017 – Thứ Năm tuần 2 mùa vọng – Thánh Gioan Thánh Giá, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ. – Gioan Tẩy giả được Chúa khen.
Thứ Tư 13/12/2017 – Thứ Tư tuần 2 mùa vọng – Thánh Luxia, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ. – Dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng.
Thứ Ba 12/12/2017 – Thứ Ba tuần 2 mùa vọng. – Con chiên lạc đàn.
Thứ Hai 11/12/2017 – Thứ Hai tuần 2 mùa vọng. – Chữa người bất toại và quyền tha tội.
+ Chúa Nhật 10/12/2017 – Chúa Nhật 2 Mùa Vọng năm B. – Dọn đường cho Chúa đến.
Thứ Bảy 09/12/2017 – Thứ Bảy tuần 1 mùa vọng. – Lúa chín đầy đồng, thợ gặt thì ít.
Thứ Sáu 08/12/2017 – Thứ Sáu tuần 1 mùa vọng – ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI. Lễ trọng. Lễ cầu cho giáo dân. – Nhớ lại và lắng nghe.
Thứ Năm 07/12/2017 – Thứ Năm đầu tháng, tuần 1 mùa vọng - Thánh Amrôxiô, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ. – Người Khôn Ngoan thực sự.
Thứ Tư 06/12/2017 – Thứ Tư tuần 1 mùa vọng. – Hóa bánh ra nhiều lần 2.
Page 1 of 118 (1172 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
116
117
118
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 818
Tất cả: 46,284,120