6 Điểm khác biệt giữa Nghề nghiệp và Ơn gọi

6 ĐIỂM KHÁC BIỆT GIỮA NGHỀ NGHIỆP VÀ ƠN GỌI

 

Ơn gọi thì vĩnh viễn,  còn nghề nghiệp thì tạm thời. Một thợ mỏ than và thợ cắt tóc có thể bỏ nghề của họ bất cứ khi nào họ muốn, nhưng trong ý định thần linh họ không thể bỏ đời sống hôn nhân.

 

 

Những thập niên gần đây, một số nam nữ tu sĩ đã phạm phải một trong những lỗi lầm căn bản, đó là nghĩ mình trước hết đang theo đuổi và thực hiện một công việc, một thứ nghề nghiệp. Đối với họ, dường như không có chuyện cuộc đời của họ chính xác là một cuộc đời, một lời đáp trả cho tiếng gọi yêu thương, một món quà tự trao hiến cho người được thương yêu.

Thế nên, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi họ liên tục nói về sứ vụ là nguyên tắc chủ đạo trong bậc sống của họ chứ không phải sự thánh hiến. Đúng là một phần nào đó, sứ vụ thì quan trọng, nhưng như thế là nó đã đánh mất sự tiếp xúc đầy đủ với Tân Ước, vốn khẳng định rằng con người thì ưu tiên trước việc làm.

 

Trong khi nghề nghiệp là một phương thức kiếm sống và đóng góp cho phúc lợi trần thế của cộng đồng nhân loại, thì ơn gọi là một tiếng gọi đến từ Thiên Chúa nhắm đến một lối sống. Đó là một dấu hiệu, một lời mời gọi trao ban chính mình cách hoàn toàn cho người khác theo kế hoach thần linh. Những nhà văn và diễn giả hời hợt có tư tưởng cho rằng, ơn gọi có tính cách tạm thời, chỉ vì họ không nghĩ đến ơn gọi chi cả. Họ suy nghĩ về một nghề nghiệp, một cam kết không có tính cá vị về một công việc phải làm. Say đắm trong tình yêu với lời mời gọi thần linh dường như đã thoát khỏi tầm nhìn của họ về các lời khuyên phúc âm.

 

Ơn gọi căn bản nhất là lời mời gọi yêu mến Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn của chúng ta (Dt 6, 4-5; Lc 10,27). Vận mệnh của con người là đắm mình trong lòng của đời sống nội tại của Ba Ngôi. Sự toàn bích yêu thương này tất nhiên là điều vĩ đại nhất trong tất cả các giới răn, đấy chính là cái lý chứng tồn tại của mọi người nam và người nữ trong mỗi bậc sống Tuy nhiên, ơn gọi chung này phải được cụ thể hoá qua những lối sống phù hợp với ý định thần linh: sống những lời khuyên Tin mừng cách triệt để, đời sống linh mục, hay hôn nhân. Kinh Thánh không trình bày tình trạng độc thân như một ơn gọi, vì sự độc thân không bao hàm sự tự trao ban cho người khác. Đúng hơn, sự độc thân là một sự sẵn sàng cho một sự tự trao ban. Thiên Chúa của mạc khải kêu gọi một số người vào thừa tác vụ của Giáo hội. Ngài kêu gọi một số người nam và người nữ sống khiết tịnh trọn vẹn, khó nghèo triệt để và một sự vâng phục mới, tất cả vì Nước Trời. Và Ngài mời gọi những người khác kết hôn và sống đời gia đình.

 

Do đó, ơn gọi cần được phân biệt rõ ràng với nghề nghiệp, mặc dù hầu hết mọi người thực sự theo đuổi nghề nghiệp như một nguồn sinh kế và đóng góp vào phúc lợi của cộng đồng. Để làm rõ, chúng ta có thể chỉ ra một số ngụ ý của sự phân biệt này.

 

Trước hết, ơn gọi là đến từ sáng kiến của Thiên Chúa. Thiên Chúa mời gọi người ta đến với một bậc sống. Điều ấy không chỉ đơn giản là vấn đề tìm kiếm và “lựa chọn những gì tôi muốn làm trong cuộc đời.” Chắc chắn chúng ta sẽ không nói rằng Thiên Chúa gọi một người làm nông dân chứ không phải là một thợ làm bánh hoặc một luật sư, ít nhất là không giống như cách Ngài gọi ai đó làm linh mục, sống đời hôn nhân hay tu sĩ.

 

Thứ hai, thanh niên hoặc thanh nữ tiếp cận câu hỏi về bậc sống như là một cuộc tìm kiếm ý Chúa chứ không phải là lựa chọn cách sống dễ chịu nhất. Trong khi ai đó có thể cầu nguyện trong việc lựa chọn nghề nghiệp, hầu chắc anh ta phải cầu nguyện để đáp trả  lời kêu gọi thần linh vào một bậc sống.

 

Thứ ba, bậc sống là một vấn đề tình yêu, một món quà tự trao ban cho người khác, trong khi nghề nghiệp thì không như thế. Một luật sư cho khách hàng lời khuyên, thời gian, mối quan tâm, chuyên môn, nhưng anh ta không tự trao tặng chính mình —- một bác sĩ, thợ làm bánh, hoặc kỹ sư cũng không phải là những người trao tặng chính mình.

 

Thứ tư, một bậc sống (kết quả của một ơn gọi) đòi hỏi phải dành toàn thời gian, trong khi nghề nghiệp thì bán thời gian. Một người đàn ông đã kết hôn hay phụ nữ đã lập gia đình luôn luôn là chồng hoặc luôn luôn là vợ; một linh mục và tu sĩ được tận hiến mãi mãi để phục vụ Chúa hai mươi bốn giờ mỗi ngày. Một giáo viên hoặc y tá phục vụ một số giờ giới hạn trong ngày và một số ngày trong tuần, và sau một khoảng thời gian nhất định, cuối cùng sẽ nghỉ hưu. Chồng và vợ vẫn là vợ chồng, linh mục và tu sĩ vẫn ngày đêm được thánh hiến cho đến khi chết, ngay cả khi và khi họ từ bỏ công việc của họ.

 

Thứ năm, nghề nghiệp là một phương tiện để đảm bảo sinh kế, vì cung cấp những nhu cầu vật chất cho sự tồn tại của con người trên trần gian. Trong khi những người nam và người nữ theo đuổi ơn gọi thường làm một số loại công việc, như là một phương tiện hỗ trợ tài chính, bậc sống của họ có cái gì đó hơi khác với những kỹ năng chuyên môn của họ.

 

Cuối cùng, ơn gọi thì vĩnh viễn,  còn nghề nghiệp thì tạm thời. Một thợ mỏ than và thợ cắt tóc có thể bỏ nghề của họ bất cứ khi nào họ muốn, nhưng trong ý định thần linh họ không thể bỏ đời sống hôn nhân. Một người có thể nghỉ hưu trước, chứ không phải sau thời hạn. Tại sao như thế, chúng tôi sẽ giải thích sau.

 

Công Trình, S.J., chuyển ngữ

Nguồn: http://catholic-link.org/quotes/thomas-dubay-difference-career-vocation/

 

Bài viết liên quan:

Dạy con trẻ thời nay, trăm đường khó!
Cứu mình trước khi trời cứu!
Tại sao lại đi tu?
Độc thân, xu thế mới của người trẻ hay ích kỷ của bản thân?
Đức Phanxicô kể về ơn gọi linh mục của mình
Cách dạy dỗ sai lầm của bố mẹ khiến con nói dối như Cuội
Năm chìa khóa để kềm chế nhu cầu nói không kiểm soát
Hành trình kiếm tìm
Các bạn trẻ có nên xăm mình không?
Bí quyết dạy con kiểm soát tốt hành vi mà không cần đánh mắng
Page 1 of 17 (169 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
15
16
17
Next
Bài viết mới
  • Suy niệm lễ các thánh tử đạo VN và CN 33 TNA

    Gợi ý GÂY LỜI từ Bài Tin Mừng: Chúa luôn biết rõ ‘từng con chiên’ và không đòi hỏi quá khả năng của mỗi chúng ta.Hãy vận dụng và tận dụng ...

  • "Dâu tây" liệu có đem lại cuộc sống hạnh phúc?

    Con trai báo tin vui đã tìm được “nửa kia” của mình. Thú thực, đối với nhà tôi thì đó lại là... tin buồn. Bởi vì cháu yêu người nước ngoài! Tôi ...

  • Lạy Chúa, xin đừng bỏ rơi con + GB. Bùi Tuần

    Câu vắn tắt tôi hay dùng nhất là: “Lạy Chúa, xin đừng bỏ rơi con”. Cầu nguyện và hy sinh, tôi xin Chúa đừng bỏ rơi ai cậy tin vào Chúa, ...

  • Dạy con trẻ thời nay, trăm đường khó!

    "Con muốn chào ai là chuyện của con. Sao bố mẹ lại ép con làm điều mà con không muốn? Như thế là không tôn trọng tự do cá nhân của con!"

  • Từ xuống tinh thần đến yêu đời

    Lớn lên, sống mà không bị xuống tinh thần một lúc nào đó thì không phải dễ. Xuống tinh thần là bệnh của một người bình thường.

  • Chuyện chụp hình và thánh lễ

    Nên chăng đừng đưa Ipad, Iphone... của mình ra để tránh sự phiền hà cho người bên cạnh cũng như gây chia trí cho những linh mục đồng tế đứng ...

  • Đời sống hằng ngày như là bí tích

    Tại sao chúng ta không thường xuyên thức tỉnh hơn với sự kiện chúng ta đang hiện diện trên mặt đất thiêng liêng và tại sao những hoạt động ...

  • Cứu mình trước khi trời cứu!

    Rất đồng cảm với nỗi lo lắng của các bậc cha mẹ đang đau đáu bảo vệ con, nhất là con gái trong thời buổi này! Con gái xa nhà, cha mẹ hãy dạy ...

  • Sự sống đời sau

    Nhiều người chắp nối “đời sau” với “đời này” như một kiểu nhân quả. Đời này sống tốt thì đời sau sẽ được hưởng phúc; đời này làm nhiều điều ...

  • Giấc mơ thân thiết

    Cái gì làm cho người lớn e dè về tình cảm lãng mạn, vì đã trưởng thành hay tâm hồn đã mệt mỏi? Nếu tôi đánh mất đam mê, có phải đó là dấu hiệu ...

Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 778
Tất cả: 45,789,511