“VIẾT CHUNG” CHO ĐỜI !

“VIẾT CHUNG” CHO ĐỜI !

 

 

          Có thể nói, dẫu rằng âm thầm nhỏ bé nhưng khi biết được chàng bác sĩ mang cái tên thân thương Nguyễn Viết Chung ai ai đều cảm nhận đó là một cuộc đời hay đúng hơn là một ơn gọi đặc biệt. Sau một thời gian tìm hiểu, tu học, Nguyễn Viết Chung được “thay tên đổi dạ”.

Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Ðức Cha Jean Cassaigne tại trại phong Di-Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp và vô tình Ðức Cha Jean Cassaigne đã trở thành thần tượng của cậu. Khi nhắc lại đoạn đời đó, cha Chung cho biết là ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Ðức Cha Jean Cassaigne.

Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung nguyên là một bác sĩ Phật giáo, chuyên môn về Da Liễu. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình Phật giáo và chính bản thân Cha là một Phật Tử. Thế nhưng rồi, niềm tin vào Đức Kitô mãnh liệt đã lôi cuốn cuộc đời của chàng để rồi chàng trở thành linh mục của Chúa vào ngày lễ truyền tin 25.3.2003. Ngày hồng phúc này, Giáo hội trao tác vụ Linh mục cho thầy Augustinô Nguyễn Viết Chung qua lễ đặt tay của Giám mục Giuse Vũ Duy Thống tại nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài gòn.

Và rồi, sau ngày lãnh sứ vụ linh mục, Cha Augustino đã dấn thân vào công cuộc truyền giáo bằng cả tấm lòng của mình. Những nơi nghèo, những nơi cưu mang những mảnh đời bất hạnh không nơi nương tựa đều thấy thấp thoáng hình ảnh của Cha.

Bản thân tôi, may mắn được biết đến Cha và gặp Cha trong thời gian Cha phục vụ anh chị em ở Mai Hòa. Với tất cả tấm lòng, tuần nào cũng thế, Cha đều hiện diện với anh chị em bệnh nhân và cùng với các nữ tử Bác Ái Vinh Sơn để chăm lo sức khỏe thể xác lẫn tinh thần và nhất là ban Bí Tích cho anh chị em bệnh nhân. Nếu không cẩn thận, rất dễ nhận ra người ơn của Mai Hòa là bệnh nhân ở trong đó bởi đơn giản một hình ảnh gầy guộc nhỏ luôn ở cạnh bên bệnh nhân.

Một thời gian dài phục vụ ở Mai Hòa, vâng lời Bề Trên, Cha Augustino đã lên miền ngược để sống với anh chị em dân tộc thiểu số. Máu truyền giáo cũng như bản chất yêu thương người nghèo sẵn có trong Cha để rồi Cha không chỉ hội nhập nhưng Cha đồng thân đồng phận với những mảnh đời nghèo. Giản đơn rằng trong người của Cha Chung giờ đây đã quá nặng mùi chiên.

Điều mà những người thân quen dễ nhận ra nhất nơi Cha đó là Cha không chỉ nặng mà nhiễm cả mùi chiên, máu chiên vào trong người của Cha rồi. Được biết cách đây 4 năm, căn bệnh phổi trong người của Cha trở chứng làm cho Cha ngày thêm mệt mỏi, như người khác, Cha có thể về Nhà Mẹ để nghỉ ngơi an dưỡng hay có thể đến cộng đoàn nào đó để nghỉ ngơi. Nhưng không, tấm lòng miệt mài say mê truyền giáo và sống chết với người dân tộc không làm Cha thay đổi chí khí và ý chí. Vẫn cứ ngày ngày dong duỗi bụi trần của vùng đất nghèo Kontum mà ở.

          Lần gặp sau cùng giữa tôi với Cha là bữa cơm trưa đạm bạc. Sức khỏe yếu nên Cha đã dùng bữa trưa chỉ với nửa tô hủ tiếu xoàng. Anh và vị ân nhân hết sức đặc biệt và lặng thầm cùng chung chia với Cha tô hủ tiếu như chung chia tấm lòng với người mục tử thân thương. Chia tay Cha rồi nhưng hình bóng gầy guộc nhỏ của Cha vẫn còn đâu đó. Giản đơn rằng đàng sau tấm thân gầy guộc nhỏ đó lại ẩn chứa một tấm lòng bao dung và bao la của người mục tử nhân lành.

          Người ta vẫn thường nói với nhau cái tên gắn liền với thân phận. Và, có lẽ điều này rất đúng và quá đúng với con người mang tên Viết Chung.

          Viết Chung nghĩa là viết cả cuộc đời mình và không chỉ viết riêng mà viết chung cho những mảnh đời bất hạnh bằng nét đẹp của tình yêu Giêsu, của trái tim mục tử nhân lành nơi Cha.

          Giờ này, Cha đã ra đi rồi, ắt hẳn Cha không cần những lời ca tụng vì những lời ca tụng chẳng thêm gì cho Cha. Nếu như muốn vinh vang và ca tụng chắc có lẽ Cha đã tiếp tục đi theo con đường bác sĩ để dễ kiếm tiền và dư kiếm tiền như bao người khác chứ không đi theo con đường theo Chúa đầy vất vả và chông gai và nhất là đời linh mục của Cha lại còn nghèo mãi.

          Bản thân tôi cũng chẳng ca tụng Cha, đơn giản giờ này không phải là giờ ca tụng nhưng giờ này là giờ lắng đọng nhất ta cùng nhìn lại những ơn lành kỳ diệu mà Thiên Chúa đã thực hiện trên đời Cha. Giờ này, cùng với Cha, ta tạ ơn Chúa vì biết bao nhiêu hồng ân mà Thiên Chúa đã thêu dệt trên đời Cha để Cha Viết Chung cái tình yêu mang tên Giêsu đến cho những người Cha gặp gỡ.

          Xin Cha thương cầu nguyện để khi chúng con nhớ đến Cha là nhớ đến hình ảnh của vị mục tử nặng mùi chiên để rồi chúng con cũng nhiệt tình lên đường tiếp bước con đường truyền giáo mà Cha đã đi. Xin cho đời con trở thành cây viết để viết nên những nét đẹp, viết nên tình yêu Giêsu cho những ai chúng con gặp gỡ.

          2 tháng 10 ngày, vị mục tử nhân lành đã đặt tay ban Thánh Chức Linh Mục đã về nhà Cha. Và hôm nay, 70 ngày sau, người thụ nhân lãnh sứ vụ cũng đã đi theo vị truyền chức cho mình.

          Ra đi là đau đớn, ra đi là mất mát, ra đi là thương tiếc nhưng trong niềm tin, giờ đây Cha Augustino và Đức Cố Giám mục Giuse Thông Vi Vu đã có một chỗ trong Nhà của Thiên Chúa. Cha và Đức Cha đi trước và rồi một ngày nào đó chúng con cũng theo sau. Điều mà chúng con cần và tha thiết nài xin đó là khi Cha Augustino và Đức Cố Giuse Thông Vi Vu ở gần Nhan Thánh Chúa, xin nhớ đến con kẻ có tội và cầu nguyện cho con để mai ngày chúng con cũng được hưởng tôn nhan Chúa cùng Đức Cha Giuse và Cha Augustino.

          Xin Cha thương cầu nguyện cho chúng con.

 

 

Người Giồng Trôm

Từ Bác sĩ Phật giáo trở thành Linh Mục - Cha Augustinô Nguyễn Viết Chung

 

Linh mục Augustinô Nguyễn Viết Chung nguyên là một bác sĩ Phật giáo, chuyên môn về Da Liễu. Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Ðức Cha Jean Cassaigne tại trại phong Di-Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp và vô tình Ðức Cha Jean Cassaigne đã trở thành thần tượng của cậu. Khi nhắc lại đoạn đời đó, cha Chung cho biết là ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Ðức Cha Jean Cassaigne.

Bác sĩ Chung thăm và khám bệnh nhân phong tại nhà của họ. Trước khi trở thành linh mục ông đã là bác sĩ chuyên khoa da liễu. (Credit: ABC)

Khi bắt đầu học năm thứ nhất Y khoa, nhân dịp tham dự Thánh Lễ khai khóa của Linh mục Giáo sư bác sĩ Lischenberg, cậu Chung nhận thấy con người khoa học uyên bác của Giáo sư Lischenberg đã biến thành một Linh mục khả kính, trang nghiêm siêu thoát, chìm đắm trong cõi phúc lạc thần thiêng. Ơn gọi làm Linh mục của cha Chung đã chớm nở từ đó.

Khi bác sĩ Chung phục vụ tại trại phong Bến Sắn, Dì Hai Loan thuộc Tu Hội Nữ Tử Bác Ái là Phó Giám Ðốc. Dì là người đã phục vụ ở đây gần 17 năm, bất ngờ ngã bệnh ung thư và mất đi sau mấy tháng. Khi Dì hấp hối, bác sĩ Chung đang sửa soạn để đi với bác sĩ Quang, bác sĩ Bích Vân lên trại phong Di-Linh khám mắt cho bệnh nhân. Vì xe chưa tới, bác sĩ Chung tiếc nuối những giây phút cuối cùng còn lại với Dì Hai Loan nên đã trở lại giường bệnh của Dì. Lúc đó Dì Hai Loan mở mắt ra, nhìn bác sĩ và đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì. Dì Mười hiểu được, liền nói: “Chung, Dì Hai Loan nói, tại sao chưa đi?”

Khi kể lại kỷ niệm nầy cho tôi, cha Chung đã dùng những ngón tay phải chỉ vào cánh tay trái và cho biết lúc đó cha cảm thấy bị rởn da gà lên. Sau đó, bác sĩ Chung về dự tang lễ của Dì Hai Loan và đã quyết định theo Đạo. Một năm sau nữa bác sĩ đã vào tu ở Tu Hội Truyền Giáo Thánh Vinh Sơn và đã nhận lãnh Thánh chức Linh mục.

Em bé này đã được Linh mục Chung giúp nuôi ăn từ lúc 4 tháng và đến tháng 12/2013 bé đã 13 tháng tuổi. Tật sứt môi của bé đã được vá nhưng tật ‘hở hàm ếch’ thì chưa vá được vì bé chưa đủ 10 kg. (Credit: ABC)

 

Ba vị đã tác động mạnh mẽ trên Ơn Gọi của cha Chung là Giám mục Jean Cassaigne, Linh mục Lischenberg và Dì Hai Loan. Cả ba cùng có một mẫu số chung – như lời cha Chung – đó là họ đã rao giảng Tin Mừng cho cha bằng cuộc sống chứ không phải bằng lời nói!

 

Nguyện ước của cha Chung là được phục vụ bệnh nhân phong và bịnh nhân Aids rồi cuối cùng ngã bệnh giữa những bệnh nhân mà cha yêu thương phục vụ, đúng như Lời Chúa Kitô đã phán dạy: “Không có Tình Yêu nào cao trọng cho bằng hy sinh mạng sống mình vì kẻ mình yêu!” (x Ga 15,13).

 

NHỮNG TRỞ NGẠI VỀ PHÍA GIA ÐÌNH

 

Ðáp câu hỏi của tôi là trên con đường theo Chúa, có những trở ngại lớn lao nào về phía gia đình không? Cha cho biết gia đình của cha là một gia đình nghèo. Ðời sống gia đình thường xảy ra cảnh “cơm không lành, canh không ngọt”. Ðiều đó đã ảnh hưởng cha từ thuở thiếu thời nên cha đã có ý định đi tu vì nhận thấy đời sống gia đình không mang lại hạnh phúc.

Khi làm bác sĩ, trong hai năm đầu cha đã hành nghề để có thể trả nợ cho gia đình. Trong những năm kế tiếp, cha đã giúp đỡ những người em ăn học và hiện có một em trai là bác sĩ chuyên môn về phổi. Người em nầy đã thay thế cha phụng dưỡng hai cụ thân sinh.

 

Khi còn là tu sĩ, chưa được thụ phong Linh mục, một ngày kia được tin cụ thân sinh bệnh, cha đi xe đạp về thăm. Vừa vào nhà, cụ thân sinh liền quở trách cha là một người “không biết nhục”. Theo lời cụ, các bạn bè của cha đều đi xe hơi, xây nhà lầu hai ba tầng cho bố mẹ ở. Còn cha, cha lại đạp chiếc xe đạp cọc cạch về thăm nhà!

 

Trước đây khi cha ngõ ý với cụ bà là muốn đi tu thì cụ bà rất vui, vì tưởng cha tu theo Phật giáo. Nhưng khi biết cha sẽ tu theo Công Giáo thì cụ bà giữ im lặng.

 

Sau khi được thụ phong Linh mục vài ba hôm, cha về thăm gia đình. Mới bước vào nhà, cụ bà cất tiếng nói: “Mẹ có điều nầy muốn nói với con.” Cha vội kéo ghế mời cụ bà ngồi rồi nói: “Thưa mẹ, xin mẹ cứ nói, con xin nghe.” Bấy giờ cụ bà đáp: “Mẹ muốn nói với con điều nầy là Đạo mẹ, mẹ giữ, Đạo con, con giữ.” Cha liền thưa: “Xin mẹ cứ giữ Đạo của Mẹ. Con không bao giờ dám có ý nghĩ là sẽ khuyên bảo Mẹ theo Đạo của con.”

 

NHỮNG THỬ THÁCH TRÊN HÀNH TRÌNH TU TRÌ

 

Ðáp câu hỏi của tôi là trong thời gian đi tu cũng như làm Linh mục, có lúc nào cha cảm thấy những thử thách quá lớn và nảy sinh ý định muốn bỏ cuộc? Cha đăm chiêu nhìn tôi một phút rồi chậm rãi trả lời: “Thật ra ở giai đoạn nào trong đời sống tu trì cũng đều có những cám dỗ riêng: từ Nhà tập đến Khấn tạm rồi Khấn trọn đời và làm Linh mục. Nhưng nếu tu sĩ biết tuân giữ ba lời khấn là Vâng Lời, Khiết Tịnh và Khó Nghèo, đọc kinh Nhật Tụng, suy gẫm Phúc Âm thì sẽ vượt qua những cơn cám dỗ.”

Bài viết liên quan:

BÀI HÁT ĐÁP CA VÀ HIỆP LỄ CHÚA NHẬT CHÚA KITÔ LÀ VUA
Thư gửi anh chị em giáo chức Công giáo nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11.2017
GP.VINH: Thánh lễ Tạ Ơn mừng Ngân khánh Giám mục Đức cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên
Đại Hội Tuyên Úy và Huynh Trưởng Thiếu Nhi Thánh Thể toàn quốc
Hội đồng Giám mục Việt Nam: Thư kêu gọi cầu nguyện và cộng tác cứu trợ nạn nhân lũ lụt
Tòa Giám Mục Nha Trang: những hình ảnh sau cơn bão
Kính nhớ và cầu nguyện cho các Giám mục Việt Nam đã qua đời
TGP Hà Nội: Thánh lễ truyền chức linh mục
Đức Tổng Giám mục Leopoldo Girelli từ giã Giáo hội Việt Nam
Thánh lễ Truyền Chức Giám mục Luy Nguyễn Anh Tuấn
Page 1 of 31 (308 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
29
30
31
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 678
Tất cả: 45,854,080