Thứ năm 20/04/2017 – Thứ năm tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH. – Ðau khổ là một hồng ân.

Ðau khổ là một hồng ân.

20/04 – Thứ năm tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH.

"Đấng Kitô phải chịu thương khó như vậy, rồi mới được tôn vinh".

 

Lời Chúa: Lc 24, 35-48

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: "Bình an cho các con! Này Thầy đây, đừng sợ". Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: "Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây". Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: "Ở đây các con có gì ăn không?" Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Đoạn Người phán: "Đúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là: cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh". Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: "Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".

 

* Đọc GIỜ KINH PHỤNG VỤ  link CGKPV)

 

* Các BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ

 

SUY NIỆM 1: Ðau khổ là một hồng ân

Trong ánh sáng Phục Sinh, Giáo Hội mời gọi chúng ta suy nghĩ về ý nghĩa và giá trị của đau khổ. Khi hiện ra cho hai môn đệ Emmaus, Chúa Giêsu đã dẫn giải cho các ông về ý nghĩa của đau khổ trong tương quan với sự phục sinh của Ngài. Ngài đã trải qua đau khổ để tiến vào vinh quang. Cuộc khổ nạn là tiền đề bắt buộc của sự sống lại. Như Phêrô có lần đã can ngăn, các môn đệ khách cũng không chấp nhận được sự kiện Chúa Giêsu phải chết, và vì thế các ông cũng không tin ở sự phục sinh của Ngài.

Trong ánh sáng Phục Sinh, chúng ta được mời gọi để nhìn vào nỗi cay cực khốn khổ hiện tại của chúng ta. Trong huấn thị về việc làm cho chết êm dịu công bố năm 1990, Bộ Giáo Lý Ðức Tin đã viết:

"Sự đau khổ, nhất là trong những giây phút cuối đời, mang một ý nghĩa đặc biệt trong chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa. Quả thực, đau khổ là tham dự vào cuộc khổ nạn của Chúa Kitô và kết hợp với Hy Tế cứu rỗi của Ngài. Hy Tế mà Ngài đã dâng hiến như của lễ đẹp lòng Chúa Cha".

Mẹ Têrêsa Calcutta thì coi đau khổ như một hồng ân của Chúa, Mẹ nói:

"Tôi tự hỏi thế giới này sẽ ra sao, nếu không có những người vô tội đang đền bù cho tất cả chúng ta. Mỗi ngày, cuộc tử nạn của Chúa Giêsu được lặp lại trong cuộc sống của những người đau khổ. Ðau khổ không phải là một trừng phạt. Ðau khổ là một hồng ân. Chính vì thế cần có tâm hồn trong sạch để nhận ra bàn tay Chúa, để cảm nhận tình yêu của Ngài trong đau khổ của chúng ta".

Ước gì ánh sáng Phục Sinh của Chúa Kitô chiếu dọi vào tăm tối của những đau khổ thử thách của chúng ta, để trong mọi sự chúng ta luôn cảm nhận được tình yêu của Chúa và làm chứng cho tình yêu ấy bằng thái độ phó thác và yêu thương.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 2: Mở trí cho hiểu Kinh Thánh

Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giêsu đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em” Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. Nhưng Người nói: “Sao anh em lại hoảng hốt? Sao còn ngờ vực trong lòng? nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây!” (Lc. 24, 36-39)

Trong đoạn Kinh thánh này, thánh Lu-ca đã thâu tóm lại vào buổi chiều phục sinh tất cả các việc xảy ra suốt bốn mươi ngày từ ngày phục sinh đến ngày Đức Giêsu lên trời. Thực vậy, mười một tông đồ chỉ có thể dần dần “lãnh hội được đầy đủ sứ điệp phục sinh” (theo chú giải bản dịch TOB).

Đối với những kẻ thấy Người họ tưởng là ma, Đức Giêsu đã cho họ xem những lỗ đinh đóng ở chân tay Người. Đối với kẻ quá vui mừng khi thấy Thầy thật rồi, Đức Giêsu cho họ cùng ăn uống với Người. Đối với kẻ coi cuộc thương khó là gương mù, gương xấu, Người giải thích Thánh kinh để họ nhận ra chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Đối với kẻ còn do dự, Người đòi họ trở nên nhân chứng rao giảng Tin mừng từ thành Giê-ru-sa-lem cho đến cùng cõi trái đất.

Tin Đức Giêsu không phải là đặc ân riêng cho mình, mà chính là ơn gọi làm chứng về Tin mừng đến mọi nơi. Mỗi cuốn Tin mừng đều biểu lộ cho người ta thấy nhiệm vụ chính thức của các tông đồ và của Giáo hội là rao giảng Tin mừng “và có thể chỉ một đoạn nhỏ Tin mừng cũng đủ trình bày tổng quát về ý nghĩa mầu nhiệm phục sinh” (A. George). Đức Giêsu lên trời để Chúa Thánh Thần hiện xuống soi sáng cho những chứng nhân của Người thiết lập.

Đức tin của chúng ta phải thành ơn gọi thúc đẩy chúng ta vượt ra khỏi những vấn đề cá nhân để tiến sâu vào sứ mệnh phổ biến ơn cứu độ. Chúa Thánh Thần luôn linh ứng hướng dẫn Giáo hội, nhưng chính chúng ta chậm trễ theo ơn Ngài, chính những cánh buồm tâm hồn chúng ta không mở căng ra. Các mầu nhiệm nói về các vết thương Đức Kitô như những môi miệng kêu gọi tình yêu của kẻ đã nhận biết. Chúng ta sẽ lấy gì, làm gì để tỏ lòng mến Thiên Chúa? Chịu lấy những vết thương hằn sâu trong hy sinh để thành chứng nhân của Đức Kitô, hay chỉ coi đó là những nhãn mác lòe loẹt ngoài mặt thôi?

Trong khi chờ đợi Chúa lại đến, chúng ta phải sống âm thầm dấn thân mạo hiểm nhiều, chứ không chỉ giải những đáp số, nhưng chịu trách nhiệm săn sóc chăm lo cho chính bản thân mình và anh em mình. Khi Đức Giêsu hiện đến, Người chỉ hỏi một điều giản dị: “Các con có gì ăn không?”. Đối với chúng ta phải sống cuộc đời tạm bợ, phải làm việc mò mẫm luôn, phải kiếm ăn vất vả nặng nhọc … không phải là những chứng nhân diễn kịch cho khán giả coi, nhưng là gợi lên ý nghĩa hy sinh tử đạo …

L.P

 

SUY NIỆM 3: Thầy Ðây Ðừng Sợ

Vào một ngày nọ, từ mảnh vườn nhỏ nằm phía sau nhà, bỗng có một tiếng khóc của cậu con trai duy nhất mới 5 tuổi khiến cho cha mẹ cậu lo lắng. Họ vội vàng bỏ dở công việc chạy ra ẵm lấy cậu bé. Tiếng khóc của cậu nức nở đầy tức tối và tiếc nuối. Vừa khóc, cậu vừa chỉ vào con rùa nằm bật ngửa bất động: con rùa thân yêu của cậu bé đã chết, làm cho cậu bé khóc một hồi rồi mới dỗ dành được. Họ hứa sẽ cử hành đám tang con rùa thật trọng thể. Cha cậu sẽ lấy chiếc hộp sắt đẹp nhất mà bấy lâu nay gia đình đựng bánh kẹo để làm hòm đựng con rùa. Sau khi chôn cất xong, mẹ cậu sẽ làm một bữa tiệc để mời bạn bè của cậu và những người đã dự đám tang con rùa.

Tiếng khóc đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười. Ðể trấn an cậu, người cha lại hứa hẹn thêm: "Ba sẽ dẫn con ra phố và mua cho con chùm bong bóng và những quả bóng tròn to tướng, mặc sức con vui đùa với chúng bạn. Ðang khi cậu mỉm cười sung sướng với giấc mơ của mình, thì trước sự ngạc nhiên của mọi người, chú rùa đã lật sấp trở lại rồi từ từ bò đi. Thấy chú rùa như vậy, cậu bé vội hét lên: "Ba ơi, chúng ta giết quách con rùa đi cho rồi".

Anh chị em thân mến!

Thái độ đau buồn hoặc vui mừng của cậu bé trước cái chết của chú rùa thân yêu cũng giúp cho chúng ta hiểu được tâm trạng của các tông đồ sau cái chết của Thầy mình là Ðức Kitô. Tâm trạng ấy được thánh Luca tường thuật thật rõ nét trong bài Tin Mừng hôm nay.

Sau khi Chúa Giêsu đã chết và xác Ngài được chôn cất trong mồ, các môn đệ rơi vào tình cảnh đau buồn, tuyệt vọng. Họ ngồi lại với nhau vì sợ người Do Thái; họ ngồi lại với nhau để than khóc u sầu hơn là đợi chờ hy vọng. Có hai môn đệ không chịu nổi cảnh này đã bỏ về quê. Chúa Kitô Phục Sinh đã hiện ra với hai ông và hai ông vội vã trở về Giêrusalem báo Tin Mừng. Nhóm còn lại vẫn chưa tin việc Chúa Kitô Phục Sinh. Rồi Chúa Giêsu lại hiện ra giữa họ, nhưng họ vẫn nghi ngờ là ma, không nghĩ là Thầy mình. Vì thế, Chúa Giêsu tỏ cho họ thấy thân xác thật sự của Ngài. Họ vẫn chưa tin, Ngài lại phải xin một miếng cá nướng và ăn uống bình thường với họ và họ được trấn an.

Tuy nhiên, chỉ khi được Kinh Thánh soi sáng về ý nghĩa biến cố Tử Nạn và Phục Sinh, chỉ khi được Chúa Giêsu soi lòng mở trí cho thì các môn đệ mới vững tâm và vui mừng thật sự. Và chính lúc này Ngài trao cho họ sứ mệnh rao giảng Tin Mừng.

Kitô giáo là tôn giáo của niềm vui: vui vì được Chúa từ trời cao xuống viếng thăm, vui vì được ban tặng ơn cứu rỗi, vui vì từ thân phận nô lệ tội lỗi được nâng lên hàng con cái và vui vì cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu đang đón chờ. Một tôn giáo của niềm vui nhưng đã bị coi là tôn giáo của khổ chế, hy sinh, và thập giá vì cuộc sống của các thành viên chưa phản ánh đủ căn bản của niềm tin, như các môn đồ được nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay.

Thực tế, cuộc sống trước mắt đã khiến cho các Kitô hữu u buồn và bi quan mà quên đi sự cao quí của hy sinh Thập Giá. Ðau khổ dẫn đến vinh quang. Cái chết trên Thập Giá sẽ mang lại sự phục sinh khải hoàn. Ðành rằng, con người bị hạn hẹp trong không gian và thời gian, không thể biến viễn ảnh thành hiện tại.

Tuy nhiên, không phải vì thế mà viễn ảnh trở thành ảo ảnh phản ánh Phục Sinh vinh quang của Kitô hữu là nối dài của điểm khởi đầu biến cố Phục Sinh của Ðức Kitô. Ðây là một biến cố đã được Ðức Kitô báo trước và đã xảy ra và mãi mãi là chất men làm sống dậy những cuộc sống khác.

Lạy Chúa, trên hành trình đức tin, nhiều lúc con đã ngại ngùng sợ hãi không dám dấn thân vào con đường Chúa mời gọi con bước tới. Con đường ấy có quá nhiều chông gai, thử thách. Xin Chúa cho con hiểu rằng, bên trên các gai nhọn là đóa hồng rực rỡ. Bên trên lớp mây mù ảm đạm là vầng thái dương huy hoàng. Có được một xác tín như vậy, chắc chắn cuộc sống của con sẽ là chuỗi ngày vui mừng, hy vọng và tràn trề cậy trông vào Chúa Kitô Phục Sinh. Amen.

(Trích trong ‘Suy Niệm Phúc Âm Hằng Ngày’ – Radio Veritas Asia)

Suy niệm 4:

Sợ ma không phải chỉ là chuyện của trẻ con. 
Cả người lớn như các tông đồ cũng sợ ma. 
Có lần Ðức Giêsu đi trên mặt nước mà đến với họ, 
nhưng họ kinh hoàng tưởng Thầy là ma. 
Khi Ðức Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ, 
họ cũng hoảng hốt tưởng là thấy ma. 
Ðấng sống lại đã kiên nhẫn làm hết cách 
để đưa các môn đệ ra khỏi nỗi ám ảnh kinh khủng. 
Ngài mời họ xem và đụng đến tay chân Ngài 
để thấy Ngài là người bằng xương bằng thịt. 
Ngài còn ăn một miếng cá nướng 
để cho họ thấy Ngài không phải là một bóng ma. 
Khi các môn đệ yếu đức tin, 
họ coi Ðức Giêsu phục sinh chỉ là bóng ma. 
Nhưng khi đức tin của họ được củng cố, 
họ mới thấy Ngài có thực. 
Lắm khi chúng ta vẫn tưởng Chúa là bóng ma đe dọa, 
vì Chúa đến gặp ta một cách quá bất ngờ, 
giữa lúc con thuyền đời ta chòng chành vì gió ngược, 
hay lúc căn nhà lòng ta khép kín vì nỗi buồn đau. 
Chúa vẫn đến lúc ta tưởng Ngài không thể đến. 
Ngài mời gọi ta làm chứng nhân cho Ngài. 
Kitô hữu là chứng nhân của niềm hy vọng. 
Ðức Giêsu bị đóng đinh đã sống lại ra khỏi mồ. 
Bạo lực, bất công, dối trá, hận thù bị thảm bại. 
Quyền lực của bóng tối chỉ là tạm thời. 
Chiến thắng cuối cùng thuộc về Tình Yêu và Ánh Sáng. 
Bởi thế người Kitô hữu vẫn hy vọng không ngơi 
ngay giữa lúc sự dữ có vẻ thắng thế. 
Kitô hữu là chứng nhân của sự sống. 
Thế giới hôm nay bị mê hoặc bởi sự chết. 
Những cuộc chiến tranh, xung đột, ám sát, bạo động. 
Những loại ma tuý khiến người ta chết không ra người. 
Những vụ phá thai quá dễ dàng nơi các cô gái trẻ. 
Những vụ tự tử chỉ vì những lý do không đâu. 
Kitô hữu phải làm cho sự sống có mặt, 
và hấp dẫn gấp ngàn lần sự chết. 
Họ phải là nguồn sống dồi dào, 
sống đơn sơ, thanh bạch, nhưng hạnh phúc. 
Kitô hữu là chứng nhân của niềm vui. 
Bao trẻ thơ buồn vì thiếu thầy cô, thiếu trường học. 
Bao bệnh nhân ở xa thành phố, cần đến thầy thuốc. 
Bao người nghèo khổ sống trong nỗi muộn phiền. 
Nếu chúng ta thực sự có niềm vui của Chúa, 
nếu chúng ta đã ra khỏi nỗi âu lo về mình, 
chắc chúng ta sẽ ra đi công bố Tin Mừng Phục Sinh, 
bằng việc đem lại nụ cười cho những người bất hạnh. 
Chuyện Ðức Giêsu phục sinh là chuyện khó tin. 
Nhưng nếu chúng ta sống quên mình phục vụ 
thì người ta có thể gặp đươc Ðấng đang sống. 

Cầu nguyện :

Giữa một thế giới 
chạy theo tiện nghi, hưởng thụ, 
xin cho con biết bằng lòng với cuộc sống đơn sơ. 
Giữa một thế giới còn nhiều người đói nghèo, 
xin cho con đừng thu tích của cải. 
Giữa một thế giới mà sự sống bị chà đạp, 
xin cho con biết quý trọng phẩm giá từng người. 
Giữa một thế giới không tìm thấy hướng sống, 
xin cho con biết xây lại niềm tin. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con cảm được 
cơn đói đang giày vò bao người, 
xin cho con nghe được lời mời của Chúa : 
“Các con hãy cho họ ăn đi.” 
Ước gì chúng con dám trao 
tất cả những gì chúng con có cho Chúa, 
để Chúa trao tất cả những gì Chúa có 
cho chúng con và cho cả nhân loại. Amen. 

 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
Chia sẻ:

Bài viết liên quan:

Thứ Tư 26/07/2017 – Thứ tư tuần 16 thường niên – Thánh Gioakim và thánh Anna. Lễ nhớ. – Ðền thờ tâm hồn.
Thứ Ba 25/07/2017 – Thứ ba tuần 16 thường niên – THÁNH GIACÔBÊ, TÔNG ĐỒ. Lễ kính. – Chén đắng theo Chúa.
Thứ Hai 24/07/2017 – Thứ hai tuần 16 thường niên. – Dấu lạ Giô-na.
+ Chúa Nhật 23/07/2017 – Chúa Nhật 16 thường niên năm A. – Dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng lúa.
Thứ Bảy 22/07/2017 – Thứ bảy tuần 15 thường niên – Thánh nữ Maria Mađalêna. Lễ KÍNH. – Hãy báo tin cho anh em Ta hay.
Thứ Sáu 21/07/2017 – Thứ sáu tuần 15 thường niên. – Con Người là chủ ngày Sabbat.
Thứ Năm 20/07/2017 – Thứ năm tuần 15 thường niên. – Ách của Ta êm ái.
Thứ Tư 19/07/2017 – Thứ tư tuần 15 thường niên. – Mạc khải cho kẻ bé mọn.
Thứ Ba 18/07/2017 – Thứ Ba tuần 15 thường niên. – Đón nhận và sám hối.
Thứ Hai 17/07/2017 – Thứ Hai tuần 15 thường niên. – Phần thưởng môn đệ Chúa.
Page 1 of 103 (1030 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
101
102
103
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 681
Tất cả: 43,342,031