Nên thánh trong gia đình

NÊN THÁNH TRONG GIA ĐÌNH

 

Nên thánh trong gia đình” là một chủ đề lớn. Lớn cả về phạm vi nghiên cứu lẫn thực hành. Lớn cả về nội dung lẫn hình thức. Vì thế, trong bài viết này, tôi chỉ xin vắn tắt trình bày một vài suy nghĩ, hy vọng có thể giúp cho nhiều gia đình sống thánh thiện hơn.

 

 

A. TÌM HIỂU MỘT VÀI TỪ NGỮ:

1. Định nghĩa gia đình: “Gia đình” là cụm từ gồm hai chữ: “Gia” và “Đình”. “Gia” nghĩa là nhà (ở bên trong); “Đình” nghĩa là nhà (ở bên ngoài). “Gia đình” nghĩa là người trong một nhà. Gia đình là một nhóm người có liên hệ với nhau, do hôn nhân, hay máu mủ. Thông thường gia đình có cha, mẹ và con cái. Vợ chồng làm nên gia đình căn bản. Ông bà, con cháu, họ hàng là gia đình mở rộng (x. Từ điển Công Giáo, 2016).

 

2. Định nghĩa gia đình Kitô giáo: Gia đình Kitô giáo là sự hiệp thông giữa các nhân vị, theo hình ảnh sự hiệp thông giữa Ba Ngôi Thiên Chúa. Gia đình là tế bào của xã hội. Nơi đó, vợ chồng được mời gọi tận hiến cho nhau trong tình yêu và trong việc thông truyền sự sống. Gia đình là cộng đoàn, trong đó, từ thời thơ ấu, con cái được học biết tôn trọng những giá trị luân lý, tôn thờ Thiên Chúa và biết sử dụng sự tự do (x. GLHTCG, số 2205; 2207). Gia đình là trường học đầu tiên về các nhân đức tự nhiên, đức tin, đức mến Kitô giáo, nên được gọi là “Hội Thánh tại gia, cộng đoàn ân sủng và cầu nguyện” (GLHTCG, số 1666).

 

3. Nên thánh là gì? Như vừa trình bày, gia đình là một tổ hợp những tương quan: ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con cháu, anh em, bạn hữu và những người bà con lối xóm. Nên thánh trong gia đình, là nỗ lực hằng ngày để thánh hóa những mối tương quan ấy. Công việc này vừa là một ơn gọi: “Anh em hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5, 48); vừa là trách nhiệm liên đới của mỗi thành viên trong gia đình: "Tôi tin rằng chúng ta phải nên thánh, vui vẻ và yêu mến trong mỗi gia đình của ta. Ta phải làm cho nhà của ta nên nhà Nagiaret thứ hai, nơi Chúa Giêsu có thể đến và sống với ta” (Têrêsa Calcutta); vừa là cùng đích của chính mình: “Khi Đức Kitô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người” (1 Ga 3,2).

 

B. CON ĐƯỜNG NÊN THÁNH:

Đường nên thánh thì có rất nhiều, nhưng toàn là “đường hẹp” (Mt 7,13-14). Mỗi Kitô hữu phải tự chọn lấy con đường nên thánh cho riêng mình, vì mỗi người chỉ thích hợp với một con đường nên thánh nào đó, tùy theo ơn gọi của từng người. Trong “Năm mục vụ gia đình 2017” này, tôi muốn phác họa chân dung con đường nên thánh, dựa trên ba mối tương quan: với Chúa, với nhau và với chính mình. Con đường nên thánh ấy gồm 6 chữ T: Tín Thác, Trung Tín Thật Thà.

 

1. Đối với Chúa, ta hãy sống tín thác. Ở đời, ta cần có niềm tin, để có thể sống gần nhau và với nhau. Ngoài tương quan giữa người với người, ta còn có một tương quan khác linh thiêng hơn, là cội rễ giúp ta trên đường nên thánh, đó là tương quan giữa ta và Thiên Chúa. Mối tương quan linh thánh này đặt trên nền tảng đức tin. Hay nói đúng hơn, nếu ta muốn nên thánh, thì phải tín thác vào Thiên Chúa: "Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án. Kẻ không tin thì bị lên án rồi" (Ga 3,18). “Ai tin vào người Con, thì được sự sống đời đời” (Ga 3,36). Trên đường nên thánh, ta bước đi với Đấng mà mình chưa một lần diện đối diện. Nhưng với cái nhìn đức tin, ta cảm nhận được Chúa đang ở bên mình, đang đồng hành với mình trên từng cây số. Vì thế, ta cần sống tâm tình phó thác, tin tưởng và cậy trông hoàn toàn nơi Chúa. Chính đức tin sẽ giúp ta đi suốt dọc dài con đường nên thánh. Chính đức tin sẽ thúc đẩy ta dấn thân trọn vẹn cho Thiên Chúa. Dù nhiều khi ta phải đi trong đêm tối của biển đời, dù lắm lúc ta phải trải qua những thử thách gian truân, ta vẫn luôn xác tín một điều: Thiên Chúa không bỏ rơi ta. Thiên Chúa đang đồng hành với ta. Thiên Chúa là nơi nương ẩn an toàn cho cuộc đời ta (x. Is 49,8-15). Biết bao lần, trên đường nên thánh, ta đi ngang qua “những phố xá lấp lánh bên đường” và tưởng đó là hạnh phúc thật. Nhưng thật ra, đó chỉ là những ảo ảnh, một chút phù phiếm mau qua. Biết bao lần ta bám víu vào tình cảm của người này người nọ. Nhưng rồi ta chợt nghiệm ra, tình người chỉ là phù vân. Biết bao lần ta tưởng mình vẫn mãi ngồi yên trên tấm thảm “danh-lợi-thú”. Nhưng chỉ trong chớp mắt, địa vị ấy, chỗ ngồi ấy đã sang tay kẻ khác. Biết bao lần, thay vì bám chặt vào Chúa, ta lại chạy theo những người, những vật mỏng giòn chóng qua. Chính vì thế, mà đường nên thánh của ta chẳng đi tới đâu. Ngẫm nghĩ lại, có khi ta đã đi trật đường rồi. Phải bắt đầu lại thôi. Tuy trễ, nhưng chưa phải là kết thúc.

 

2. Đối với nhau, ta hãy giữ sự trung tín. Trên đường nên thánh, ta không đi một mình, nhưng cùng đi với nhau suốt dọc dài cuộc đời. Nhờ trung tín vào nhau, ta mới cảm thấy tình người gần gũi hơn và đời bớt cô đơn. Nhờ trung tín với nhau, ta mới dễ dàng mở lòng và cảm thông với nhau hơn. Nhờ trung tín vào nhau, ta mới có động lực để vượt qua những rào cản của những khác biệt, để sống thân ái với nhau hơn, nhất là để cùng nhau vững bước trên đường nên thánh. Chúa phán: “Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn” (Lc 16,10b). Tưởng cũng nên nhắc lại, lòng trung tín không phải là “một thứ phương tiện”, để giúp ta đạt được “mục đích” theo kiểu “Qua cầu rút ván”. Nhưng lòng trung tín phải là một phẩm chất của con người mình, là “hình ảnh của Đấng Tín Trung” (x. Đnl 7,9). Vì thế trung tín với nhau là một nét đẹp trên đường nên thánh. Người trung tín thì không cư xử xấu với nhau, không bất trung, bất nghĩa. Người trung tín thì không trở mặt với chính mình. Kẻ bất trung, phần nhiều do lương tri của họ đã bị tê liệt và thiếu tự trọng. Còn người trung tín thường có ý chí mạnh, để chịu đựng gian khổ, để vượt lên chính mình trong những thời điểm thử thách. Khi ta trung tín, trí tuệ ta sẽ sáng suốt, lòng yêu thương của ta vẫn sâu đậm. Nhờ vậy mà lòng quyết tâm nên thánh của ta càng thêm vững mạnh. Đi bên nhau trên đường nên thánh, mà giữ được sự trung tín với nhau, đời đẹp biết bao! Một thí dụ về sự bất tín: Ngày nay, biết bao gia đình tan vỡ, vì thiếu sự trung tín giữa vợ chồng. Trong hôn lễ, biết bao cặp vợ chồng đã cầm tay nhau và thề hứa trước mặt Hội Thánh. Họ hứa sẽ giữ lòng chung thủy với nhau, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng nhau mọi ngày suốt cuộc đời. Thế rồi hôn nhân tan vỡ, bao nhiêu cái “tại” cái “vì” lại được nêu ra. Chẳng ai chịu nhận mình bất trung bất tín. Buồn, đau phần đời còn lại. Đã không trung tín trong tình nghĩa vợ chồng, thì cũng chẳng mong gì trung tín trong nhiều việc khác, và càng khó hơn trong việc nên thánh gia đình.

 

3. Đối với chính mình, ta hãy sống thật thà. Giới trẻ ngày nay đang cười tủm tỉm với câu nói: “Thật thà thẳng thắn thường thua thiệt. Lươn lẹo luồn lách là lên luôn”. Vậy thì ai dám thật thà nữa đây? Thưa, ai muốn nên thánh, thì phải thật thà. Chính Chúa Giêsu đã dạy: “Có thì nói có; không thì nói không. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5,27). Như thế, sự thật thà không phải chỉ là thái độ của ta đối với Chúa hay với người khác, mà còn là thái độ của ta đối với chính mình, là tiêu chí để nên thánh. Muốn sống thật thà, ta cần tuân thủ những chuẩn mực đạo đức trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động. Thật thà là một phẩm chất quan trọng, tạo nên giá trị nhân cách của một con người. Thật thà là dấu chỉ tốt cho mọi người thấy ta thực sự là con của Chúa, Đấng là Sự Thật (x. Ga 14,6). Kinh nghiệm cho thấy, sống “thật thà thẳng thắn” không phải lúc nào cũng dễ. Nó đòi hỏi sự dũng cảm và nghiêm khắc với chính bản thân. Walter Anderson cho rằng: “Cuộc sống sẽ thay đổi khi ta biết nắm bắt các cơ hội cho mình, nhưng cơ hội đầu tiên và khó khăn nhất lại là việc ta phải thành thật với chính bản thân mình”. Ngay cả khi phải đối diện với thất bại, thua thiệt, ta vẫn phải sống thật thà. Có thế, ta mới có thể ngẩng cao đầu mà sống; và cảm thấy thanh thản trong lòng. Samuel Johnson chia sẻ thêm: “Thật thà mà không hiểu biết, thì yếu ớt và vô dụng. Hiểu biết mà không thật thà, thì rất nguy hiểm và đáng sợ. Còn những ai thật thà và hiểu biết, sẽ là người viết nên lịch sử của chính mình”. Còn Kitô hữu thì tin rằng: Thật thà là một phẩm chất quan trọng hàng đầu để nên thánh, nhất là nên thánh trong gia đình.

 

C. KẾT LUẬN:

Nên thánh trong gia đình là một lời mời gọi của Thiên Chúa dành cho tất cả mọi người. Nói theo kiểu thời thượng, thì đó là: “Người người nên thánh, nhà nhà nên thánh”. Trên con đường nên thánh, rất cần sự tín thác, trung tín và thật thà. Đó là những phẩm chất không thể thiếu, để cả nhà cùng nên thánh.

 

Để kết thúc bài chia sẻ này, xin mời mọi người, nếu có thể được, cùng hát bài “Cho con đến với Ngài” của Hồng Trần (Phạm Đình Đài), để thêm một chút cảm nghiệm nữa về con đường nên thánh.

1- Vì con chưa yêu Ngài, nên thập giá còn nặng vai. Vì con chưa mến Ngài, nên đời con còn lắm chông gai. Vì con chưa tin Ngài, nên còn sợ hãi tương lai. Vì con chưa theo Ngài, nên còn sầu héo hôm mai.

ĐK. Xin cho con được lòng mến yêu Ngài. Xin theo Ngài dù đời lắm phong nhiêu. Xin tin Ngài để vơi bớt lo âu. Xin chọn Ngài làm nâng đỡ đời con.

 

Đóa Hoa Vô Thường

 

 

Bài viết liên quan:

Những ảnh hưởng tiêu cực của việc sống thử
Tình yêu không chỉ là cảm xúc
Chuẩn bị bước vào hôn nhân
Trách nhiệm giáo dục người trẻ
Đặc ân Phaolô và đặc ân Phêrô
Một vài vấn đề khác liên quan đến hôn nhân
Người Nữ
Xây dựng tình yêu đích thực
Một tình yêu đúng nghĩa
Tình yêu và những hiểu lầm
Page 1 of 10 (92 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
8
9
10
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 681
Tất cả: 45,854,095