Tôi thấy yêu thương là một chuyến đi dài, nhiều nhọc nhằn, có nhiều bất ngờ, với những hậu quả khó lường. Vì thế, tôi luôn nép mình dưới bóng Mẹ Maria.
Hồi tâm lần này, tôi cũng xin chia sẻ trước mọi người thân yêu đôi chút tâm tình thân mật của tôi.
Chúng ta hãy coi Tuần thánh là của chung Hội Thánh, nhưng cũng là của riêng mình ta.Tuần thánh của tôi sẽ là một cuộc gặp gỡ chính Chúa Giêsu cứu độ.
Vì Thiên Chúa là Nguồn vui,nếu chúng ta không có niềm vui nơi mình, làm sao chúng ta có thể làm lây lan niềm vui cho người khác.
Đức Cố TGM đã ra đi với yêu thương lặng lẽ. Nhưng ngài trở về với yêu thương tràn đầy tha thiết nhắn gửi.
Đức TGM Phaolô Bùi Văn Đọc đã qua đời tại Rôma. Tôi rất ngỡ ngàng. Chỉ biết cầu nguyện cho ngài.
Thánh Giuse đã lắng nghe được ý Chúa, để có những chọn lựa thích hợp. Tôi cũng phải như vậy...
Tôi cảm nhận rất rõ Đức Giêsu đã, đang và sẽ mãi mãi là Tin Mừng của tôi. Tôi vui mừng được nói lên sự thực đó.
Thế nào là kính sợ Chúa? Tôi xin Đức Mẹ dạy tôi. Bằng nhiều cách, với nhiều lần, Đức Mẹ cho tôi hiểu: Biết kính sợ Chúa là một ơn Chúa ban.
Việc lành nhỏ, trong phạm vi nhỏ. Thí dụ, điều gì là thương người, thì dù nhỏ, vẫn cố làm. Điều gì là hại người, thì dù nhỏ, vẫn cố tránh.
Bình an, mà Chúa ban cho tôi lúc này là do tôi được gặp Chúa, được Chúa tha thứ, được Chúa cứu chữa, được Chúa yêu thương.
Thời giờ là của Chúa, thời giờ Chúa ban là rất quí. Tôi cần lợi dụng từng giờ, từng phút, từng giây, để mến Chúa và cứu các linh hồn.
Câu vắn tắt tôi hay dùng nhất là: “Lạy Chúa, xin đừng bỏ rơi con”. Cầu nguyện và hy sinh, tôi xin Chúa đừng bỏ rơi ai cậy tin vào Chúa, dù họ không biết nhiều về Chúa.
Hiện giờ hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy thấm thía tôi là cây nến bé nhỏ đang được đốt cháy bởi một thứ lửa của Chúa qua trái tim Mẹ Maria.
Làm chứng cho Chúa bằng yêu thương nhau, đó là một niềm vui lớn lao. Được như vậy, trước hết là nhờ ơn Chúa, sau đó cũng phải nhờ đến cộng đoàn.
Năm nay nếu tháng Mân côi nhấn mạnh đến việc sám hối, thì thiết tưởng sẽ thêm ý nghĩa có sức cứu độ. Bởi vì tình hình hiện nay đang báo hiệu nhân loại đang rất cần được cứu.
Chuyến đi ơn gọi là những chuỗi dài, những bước đi khác nhau. Có những bước đi trong tăm tối, nghe từng hơi thở rên xiết. Có những bước đi được Chúa đến ủi an, Chúa ủi an bằng nhiều cách.
Bình an đang trở thành một nhu cầu khẩn thiết cho Hội Thánh và quê hương chúng ta. Bình an là điều mà mọi người đang chờ đợi nơi mỗi người chúng ta.
Chính Chúa Thánh Thần đang dẫn dắt chúng ta trên con đường cảm nghiệm về Tình yêu Chúa. Nhờ đó, chúng ta sẽ thấy Hội Thánh không chủ yếu đi về với Chúa bằng những gì là long trọng, lừng lẫy, hoành tráng.
Ở lại trong tình thương của Chúa. Đó là điều Chúa đã dạy tôi. Đó là điều tôi đã và đang thực hiện. Ở đây, tôi xin phép chia sẻ đôi chút kinh nghiệm.
Page 1 of 6 (112 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1132
Tất cả: 48,930,983