Rất nhiều lần, tôi đã nghe Đức Mẹ nói với tôi: “Con ơi, Mẹ không kết án con đâu. Mẹ đến bên con, không phải để kết án con, nhưng là để cứu con”.
Nhìn các linh mục, được gặp các linh mục, tôi nhận thấy vị nào cũng mang trong mình nhiều đau đớn. Đau đớn do bệnh tật, do lo âu, do áp lực, do cô đơn…
Chúa khát các linh hồn, trong đó có linh hồn tôi. Chúa muốn linh hồn tôi biết mở cửa lòng mình ra để đón tình yêu Chúa cứu độ. Chính trái tim Chúa đã khát các linh hồn.
Chúa đã ban đức tin cho tôi, và chính Chúa dạy tôi sống đức tin ấy. Sống đức tin đó là như thế nào? Hôm nay tôi xin phép mô tả vắn tắt theo kinh nghiệm dựa vào những chỉ dẫn của vài vị thánh.
Những gì tôi vừa chia sẻ trên đây, tôi được Đức Mẹ dạy tôi là kỷ niệm 100 năm Mẹ hiện ra ở Fatima đang là một biến cố Chúa dùng, để đánh thức lương tâm chúng ta.
Tôi cũng đứng ở đáy vực sâu của tôi là nỗi khao khát mong đợi Chúa. Tôi đã kêu lên Chúa, và tôi đã nghe Chúa trả lời tôi về sự Chúa đến, vì Chúa luôn từ ái, luôn cứu những ai cậy trông ở Chúa.
An ủi của Mẹ đổi mới con người của tôi. Tôi thuộc về Chúa nhiều hơn. Tôi biết xót thương người khác quảng đại hơn.
Khiêm tốn hoà mình nơi Thánh Giuse có thể ví như hình ảnh tấm men nhỏ được hoà trong thúng bột, mà Chúa Giêsu đã nói về hình ảnh Nước Trời.
Chúa đã gọi trong những đêm tăm tối. Chúa đã gọi trong những hoàn cảnh tối tăm như tăm tối hãi hùng. Đó là vấn đề đang làm tôi suy nghĩ, để sống ơn gọi hôm nay.
Trong các ơn gọi, tôi nhận thấy có một ơn gọi rất quan trọng và cũng rất khó thực hiện. Đó là ơn gọi tham gia vào cuộc thương khó của Chúa Giêsu.
Cảm nghiệm chung nhất của tôi về Chúa là sự tôi cảm thấy Chúa rất gần gũi và rất ngọt ngào. Không phải thường xuyên, nhưng rất nhiều trường hợp, đặc biệt là những trường hợp bị thử thách, tôi đã thấy Chúa rất gần bên tôi.
Dâng mình cho Đức Mẹ là một cách phó thác mình cho Đức Mẹ. Khi phó thác mình cho Đức Mẹ, tôi có thể trình bày nỗi lòng mình cho Mẹ. Tôi nói với Mẹ, như để vơi đi nỗi lòng người con thơ dại...
Sống mùa Vọng này với kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ Fatima, chúng ta sẽ có một cái nhìn phải đổi mới chính mình và Hội Thánh mình trên Quê Hương Việt Nam.
Vui vì làm được những việc lành là niềm vui tốt. Nhưng khi niềm vui đó trở thành tự mãn, tự đắc, tự kiêu, thì đó là suy thoái đạo đức.
Nếu không tin vào Chúa Giêsu là Đấng cứu độ, tôi sẽ nhìn mà không thấy. Nếu có thấy mà cũng chẳng biết sợ.
Tôi tin: Vừa ra khỏi đời này, tôi lập tức được thấy Đức Chúa Giêsu, con lòng Mẹ Maria, đầy phúc lạ. Mẹ sẽ giới thiệu tôi với Chúa: Đây là người con rất yếu đuối, nhưng rất phó thác cậy trông.
Trong đời sống thiêng liêng, nhiều khi không phải tôi đi tìm Chúa, mà là chính Chúa đi tìm tôi. Trong những trường hợp như vậy, nếu tôi còn đeo mặt nạ đạo đức, thì chính tôi sẽ cản việc Chúa tìm kiếm tôi.
Đức Mẹ cảnh báo là: Nhân loại đang bị lôi cuốn vào đàng tội một cách khủng khiếp. Quá nhiều xúc phạm tới Chúa. Nhiều kẻ tội lỗi không ăn năn sẽ phải sa hoả ngục.
Hối cải và cầu nguyện, đó là hai việc quan trọng, mà thiết tưởng mọi người trong Hội Thánh tại Việt Nam chúng ta cần phải để ý nhận thức đúng và thực hành đúng.
Điều tôi muốn lúc này không phải là tránh cho khỏi ra đi, mà là sẽ ra đi thế nào cho thực sự gọi là đạo đức, một sự đạo đức đem lại bình an và hạnh phúc đời đời.
Page 1 of 5 (88 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
Next
Lời Chúa mỗi ngày
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 747
Tất cả: 42,866,081