Chỉ có con đường thập giá mới dẫn đến vinh quang, dù đó là một “sự ô nhục”. Nhưng lịch sử truyền giáo đã được dêt nên từ những khổ hình thập giá mà các nhà truyền giáo đã phải gánh chịu.
Trong hoàn cảnh xã hội ngày nay, để truyền giáo, chúng ta không thể cứ đứng lên hô to như Gioan Tẩy Giả xưa : “hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa …” ;
Cứu đói mãi, đói vẫn hoàn đói. Muối bỏ biển. Giáo Hội quay sang cứu ngu. Ở đâu có nhà thờ, thì ở đó có trường học. Hy vọng rằng khi người ta hết ngu dốt, thì người ta sẽ biết tự cứu đói.
Chúng ta phải thành thật thú nhận rằng: Nhìn vào thực tiễn các xứ đạo, các gia đình, nhìn vào chính mình mỗi chúng ta đây, ta thấy rằng con số sống đạo cho đúng nghĩa rất ít.
Trong bối cảnh thị trường bị đe dọa bởi các sản phẩm sử dụng nhiều loại hóa chất độc hại, các sản phẩm của các hội dòng còn là một chứng từ về vệ sinh an toàn thực phẩm.
Truyền giáo có nhiều cách, một trong các cách truyền giáo có điểm chung nhất là sống chứng nhân cho Đức Giêsu Kitô bằng chính lối sống thường nhật của mình.
Nhà truyền giáo được sai đi cho con người, để phục vụ con người hay cho công việc và để phục vụ cho công việc?
Thánh Phanxicô đã xin Chúa cho mình trở thành khí cụ bình an của Chúa trong một bối cảnh xã hội thiếu vắng sự bình an. Phải chăng đây cũng là điều mà Nhà Truyền Giáo phải luôn cầu xin và trở thành trong cuộc đời sứ vụ của mình?
Đoạn Lời Chúa giúp tôi chiêm ngắm Chúa Giêsu làm công việc truyền giáo và dạy tôi học cách truyền giáo chính là đoạn “Ga 4:5-42”. Đoạn Tin Mừng này kể về cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và người phụ nữ Samari bên bờ giếng Giacóp.
Con người khổng lồ Châu Á, chiếm quá bán dân số toàn cầu, mà Đạo Chúa cho đến nay vẫn còn là chàng tí hon ở đó, dù công cuộc truyền giáo đã khởi phát từ rất sớm.
Kitô hữu rao truyền Tin Mừng bằng cách sống đạo, tham dự các Bí Tích và suy niệm Thánh Kinh
Truyền giáo là đề tài tôi có nhiều bức xúc từ lâu mà chưa giải mã được. Tôi chỉ biết có 3 linh mục Việt Nam đã bức xúc và lên tiếng vào năm 2009, 2012, 2014. Và nay 2016 tôi xin chia sẻ thêm bức xúc của tôi.
Để xác định đâu là hình ảnh một nhà truyền giáo lý tưởng, thiết nghĩ, trước hết cần phải xác định nhà truyền giáo là ai ? Mục tiêu của nhà truyền giáo là gì ?
Trong môi trường xã hội Việt Nam hiện nay, có rất nhiều nhu cầu truyền giáo, nhưng có lẽ cần để ý đặc biệt đến ba khía cạnh sau đây:
Một trong các phương pháp truyền giáo đó là chăm sóc, yêu thương những người bệnh hoạn, tật nguyền như Đức Giêsu, dù phải trả giá.
Khi sai 72 môn đệ, Chúa Giêsu muốn huy động tất cả mọi người, không trừ ai, thuộc đủ mọi thành phần dân Chúa tham gia vào việc truyền giáo để mở mang Nước Chúa.
Là khí cụ về lòng thương xót của Thiên Chúa, trước hết, Nhà Truyền Giáo phải cảm nhận được, và phải sống lòng thương xót của Thiên Chúa trong cuộc đời của mình.
Sau 300 năm cấm đạo, người ta tưởng đạo Công giáo đã không còn hiện hữu nữa. Ai ngờ... khi vua Constantinô cho tự do tín ngưỡng vào đầu thế kỷ IV, thì người ta mới thấy người Công giáo xuất hiện ở khắp nơi...
Để có thể sống sứ mạng truyền giáo, chúng ta cần phải chiêm ngắn cuộc đời của Đức Mẹ như là một nhà truyền giáo, để qua đó, chúng ta hiểu thế nào là truyền giáo và phải truyền giáo thế nào, theo gương Đức Mẹ.
Để có thể phân định và tránh được những độc hại trong những gì là mật ngọt, Nhà Truyền Giáo cần phải “khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu”.
Page 1 of 3 (58 items)
Prev
[1]
2
3
Next
Bài viết mới
  • Suy niệm Chúa Nhật 3 TN A

    Trong hàng khối công việc, người khôn ngoan biết chọn làm những công việc quan trọng và không để mình rơi vào tình trạng cấp bách!

  • Nỡ nào đòi bỏ Tết cổ truyền, Tết của quê hương

    TTO - Cứ đến gần dịp Tết Nguyên đán, trên báo chí và gần đây là mạng xã hội lại nổ ra các cuộc tranh cãi giữa việc nên giữ lại Tết Nguyên đán ...

  • Niềm vui trong đời

    Đâu phải Tết đến mới vui, Xuân về mới đẹp. Niềm vui và cái đẹp luôn giàn trải trong vũ trụ vạn vật, được Thiên Chúa phú bẩm cho đời sống ...

  • Lạy chúa ! Con như người thợ dệt ...

    Năm hết, Tết đến nhưng niềm vui dường như cứ nhường chỗ cho nỗi buồn. Buồn bởi lẽ quanh ta đâu đó có những cuộc ra đi thật vội vã chẳng để lại ...

  • Chạnh lòng tết Việt ở nhà... người dưng

    TTO - Những ngày Tết là những ngày đầm ấm và hạnh phúc. Được về đoàn tụ với gia đình là điều hạnh phúc nhất. Tuy nhiên, không phải ai cũng ...

  • Người khiêm tốn

    Sự khiêm tốn là một cái gì đó rất ngược ngạo, vì người nào tự cho rằng mình khiêm tốn, dù có nói ra hay không, người đó đã trở nên kiêu căng ...

  • Tôn trọng và yêu thương

    Giá trị của sự tôn trọng và yêu thương thật to lớn. Trong tất cả các mối quan hệ, tôn trọng và yêu thương như chất keo kết dính các phần ...

  • Ơn gọi tu sĩ và ơn gọi tử đạo

    Có gì giống nhau giữa đời tu và sự tử đạo không? Có nhiều cách trả lời. Một câu trả lời đơn giản là: đi tu là chấp nhận chịu hy sinh gian khổ, ...

  • Vận may hay vận rủi

    Có con chuột bị sa vào hũ gạo đầy ắp. Ban đầu, nó đau đớn khóc lóc vì bị té đau. Nhưng sau đó lại hết sức vui mừng vì phát hiện ra chung ...

  • Cái sai của chúng ta

    Cái sai của chúng ta là chỉ biết xăm xoi người khác mà thiếu nhìn đến bản thân. Ta luôn đủ lý do để bao che và bào chữa cho những sai lầm to ...

Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 464
Tất cả: 40,301,534