Cho đi là bổn phận thiết yếu của tín hữu kitô, vì của cải và tiền bạc được giao phó cho chúng ta là để vì lợi ích chung. Việc sử dụng tiền là kết quả của nghĩa vụ quốc gia của chúng ta, rồi sau đó chúng ta được mời gọi để chi tiêu hữu ích
Trên đài truyền thanh, truyền hình, trên báo chí… đâu cũng có trang tử vi! Thỉnh thoảng xem thì có vẻ như vô hại, lại còn vui nữa! Nhưng trên thực tế, về mặt tâm lý và tâm linh thì lại có hại.
Thiên đàng, địa ngục, đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì xa. Đêm về, nhớ Chúa, nhớ cha, Đọc kinh, cầu nguyện, kẻo sa linh hồn...Chúa ôi, làm sao tôi quên cái cảm xúc váng vất mà bồi hồi, khó tả ấy?
Dù là người Việt Nam - người Trung Quốc hay người gì chăng nữa, thì cũng là đồng loại của chúng ta, và họ được quyền yên nghỉ sau quá nhiều những đau đớn - hoảng loạn lúc cuối đời.
Hãy cố gắng cầu nguyện cho cả những người bạn không ưa, hoặc những người đã làm hại bạn. Sự thù hằn chính là trở ngại lớn lao cho việc tiến bộ về tâm linh và sự an bình cho tâm hồn.
Sống làm người trong chốn trần gian này, ai cũng mong muốn mình có được những điều tốt đẹp. Muốn có được những điều mong ước kể trên thì con người phải nỗ lực tìm kiếm không ngừng giữa rất nhiều đạo lý đang có trong cuộc sống.
Tâm lý tự ti dân tộc về cơ bản bắt nguồn từ việc không tin tưởng vào dân tộc mình, và luôn bị ám ảnh bởi sự thua kém của nước mình so với các nước khác.
Khiêm nhường là lấy chỗ hợp pháp như một mảnh nhỏ của đất, chứ không phải như một con người hay một cái gì đó tách khỏi đất.
Dòng sông đang cúi gầm mặt khóc từng giờ từng giây vì sự vô ý hay hữu tình của tay người quăng ném rác rưởi vào lòng sông không còn thương tiếc.
Là tín hữu kitô ngày nay có nghĩa là gì? Giáo hội chúng ta đi về đâu? Làm thế nào tìm thấy Chúa trong thời buổi ngày càng thế tục này?
Những bức ảnh tượng mà Cha cầm trên tay với giá 6 triệu bạc lấm lem đất sình thực chất là đồ mới nhưng được ngụy trang quá hay.
Điều gì làm cho tín hữu kitô chúng ta hiệp nhất? Khi nào chúng ta là một gia đình trong đức tin?
Xin đừng xem thường những món quà nho nhỏ hằng ngày. Chăm chút tận hưởng từng điều nho nho ấy. Đáng giá biết bao khi người ta biết ngừng lại trước những điều đơn sơ, giản dị, và dễ thương mà họ gặp trên bước đường đời.
Thần tượng cũng có thể là một con người. Và chúng ta thường dùng cụm từ “Thần tượng” hay “Thần tượng hóa” để chỉ việc tôn sùng cá nhân hay tập thể nào đó như là một thần thánh.
Chúng ta đi vào cuộc đời với một tâm thức không thể nào xóa bỏ, nghĩ rằng chúng ta đặc biệt, chúng ta là tâm điểm vũ trụ. Và, xét một cách chủ quan, chúng ta là thế!
Chưa bao giờ hết và hơn bao giờ hết, ngày hôm nay người ta lại lạm dụng cụm từ "tự do ngôn luận" đến kinh hãi. Dĩ nhiên là bất cứ ai, mỗi người đều có quyền ngôn luận và ngôn luận bất cứ điều gì cũng như dưới hình thức nào khi người ta muốn.
Bốn tiết đã tròn, kẻ ở lại nhớ nhung khôn xiết; Một năm vừa đủ, người ra đi đột ngột nào hay. Đêm lặng lẽ không lời nhắn nhủ; Khuya âm thầm chẳng tiếng đi lai.
“Đừng sợ hãi: có Ta ở với ngươi. Đừng nhớn nhác: Ta là Thiên Chúa của ngươi. Ta cho ngươi vững mạnh, Ta lại còn trợ giúp với tay hữu toàn thắng của Ta.” (Is 41,10)
Mỗi tu sĩ đều có một câu chuyện ơn gọi riêng với nhiều tình tiết không ai giống ai. Thế nhưng tất cả mọi câu chuyện đó đều có một điểm chung là được bắt đầu từ sự ngạc nhiên.
Ở đây, trong phạm vi bài này, người viết chỉ muốn đề cập đến tinh thần hiệp nhất trong Hội thánh. Do đó xin đưa ra mấy nhận định sau:
Page 1 of 19 (361 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
17
18
19
Next
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 1206
Tất cả: 60,322,345