Sự nhục nhã tạo nên chiều sâu, nó đẩy chúng ta đi vào những phần sâu sắc hơn trong tâm hồn mình. Tuy nhiên, không may là, không phải lúc nào nó cũng đem lại kết quả tích cực.
Mấy ngày qua trên trang facebook (FB) của một số linh mục có đăng tải câu chuyện ĐGM Emmanuel Nguyễn Hồng Sơn, Giám mục giáo phận Bà Rịa, tỏ ra không vui về nội dung phát biểu cám ơn sau thánh lễ của vị đại diện giáo dân của giáo họ nơi ngài về ban bí tích Thêm sức. [1]
Từ chối phụ nữ là một thiếu sót trong đời sống khiết tịnh của tôi… và tất cả mọi bù đắp của tôi chỉ là một cách xoay xở tuyệt vọng và tầm phào để bao phủ cái mất mát không thể bù đắp này mà tôi đã chưa hoàn toàn chấp nhận.
Sẽ là không quá khi người ta cho rằng tiếng chuông nhà thờ được ví như những nốt nhạc thánh thiện đóng vai trò trung gian, kết nối và chỉ lối cho mọi người đến với Chúa mà bất kể họ là ai, giàu hay nghèo, già hay trẻ, học vấn cao hay thấp thì cũng chỉ thế thôi.
Là linh mục công giáo, nên khi nói và viết về dục tính, người ta không tin tưởng tôi mấy. Khi nào họ cũng nói: “Cha biết gì nào, cha đâu có làm tình!”
Tham ăn, một trong bảy mối tội đầu. Trao đổi với Sư huynh Jean, đan sĩ chính thống giáo ở vùng Skite Sainte-Foy (Lozère, nước Pháp) thú nhận khi mô tả tội này: “Không tham ăn mới là có tội!”.
Chẳng ai trong chúng ta thích là người phải cúi xuống. Cúi xuống là hành vi đưa mình xuống thấp và đưa người kia lên cao. Ta không thích cúi, vì ta không thích có ai đó ở vị thế cao hơn mình.
Đây không phải là nội dung ca khúc tình tứ của Ngô Thụy Miên, nhưng là những điều lạ lùng người ta thấy sau vụ cháy ở nhà thờ Đức Bà Paris.
Khi cử hành các mầu nhiệm trong Tuần Thánh, một trong những câu hỏi cơ bản gợi lên trong tâm trí là: “là một Kitô hữu có nghĩa là gì trong thế giới hôm nay?”
Trong đời, chúng ta luôn luôn có hối tiếc, có hối hận sâu sắc. Thánh Tôma Aquinô đã viết: Tất cả mọi chọn lựa đều là một từ bỏ. Vì lẽ đó, chúng ta thấy thật khó khăn để đưa ra những chọn lựa nan giải, đặc biệt khi nó liên quan đến việc dấn thân lâu dài.
Đừng quên nếu Thiên Chúa đã tạo dựng con người một cách lạ lùng, thì chính Ngài còn cứu chuộc họ một cách lạ lùng hơn nữa. Đó là công trình cứu chuộc của chính Con Thiên Chúa xuống thế làm người là Chúa Giêsu.
Mấy ngày nay báo chí đăng tải nhiều bản tin liên quan đến câu chuyện xảy ra ở chùa Ba Vàng. Phía nhà chùa cho rằng “chuyện vong báo oán từ kiếp này sang kiếp khác là có thật, hay còn gọi là oan gia trái chủ.”
PGS Bùi Hoài Sơn đánh giá, người Việt ỷ lại, dễ chán nản khi gặp khó khăn, không biết lo xa, sĩ diện, tính tổ chức kỷ luật kém,…
Trong đời, chúng ta luôn luôn có hối tiếc, có hối hận sâu sắc. Thánh Tôma Aquinô đã viết: Tất cả mọi chọn lựa đều là một từ bỏ. Vì lẽ đó, chúng ta thấy thật khó khăn để đưa ra những chọn lựa nan giải, đặc biệt khi nó liên quan đến việc dấn thân lâu dài.
Mùa chay đến. Sắc tím trên bàn thờ gợi nhắc ta về một nỗi man mác thê lương, màu tối của cuộc đời. Nó đưa ta về với lòng mình để ta phải đối diện với cái “không” của bản thân.
TTO - Có lẽ chưa khi nào vấn đề mê tín trở nên khủng khiếp như hiện nay. Nhiều nhà nghiên cứu văn hóa đã lên tiếng: mê tín đang dẫn dắt nhiều người xa rời văn minh, tiến bộ xã hội.
Câu chuyện Nhà Giả Kim của tác giả Paulo Coelho mãi còn là câu chuyện đẹp và hay. Rất nhiều người bỏ quê lên phố với khát vọng đổi đời, với khát vọng tìm thấy thiên đường.
Trước sự hỗn loạn niềm tin của xã hội với những điều ai ai cũng lên án như Dâng sao giải hạn, giẫm đạp lên nhau cướp lộc cầu ma ... thiết nghĩ những người Công giáo chúng ta phải lấy đó làm bài học cho niềm tin chân chính của mình.
Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn bã cứ dần dần tiêm nhiễm vào tâm hồn mà ta chẳng hề hay biết.
Tết cho ta biết: cái quý nhất trên đời là tình người và cái duy nhất có thể sưởi ấm nhân gian là sự yêu thương san sẻ. Tết nhắc nhở ta rằng mình cứ phải luôn bắt đầu, chẳng khi nào ngừng nghỉ.
Page 1 of 17 (328 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
15
16